Vui cười - Thư giãn

Anh là anh rể, còn tôi là em vợ…

Thứ hai, 2012-05-21 15:14:05 - Nguồn:
Nếu mai này khi chị tôi về, tôi biết ăn nói với chị thế nào đây?
Anh là anh rể, còn tôi là em vợ…
Anh quan trọng đối với tôi như thế nào… (Ảnh minh họa)
Thứ Hai, 21/05/2012, 10:51 AM (GMT+7)
Nếu mai này khi chị tôi về, tôi biết ăn nói với chị thế nào đây?

Chị là chị cả, còn tôi là em út. Hai chị em cách nhau đến 10 tuổi. Năm chị bỏ anh để theo người đàn ông khác tôi mới 16 tuổi. Hôm đó, tôi đi học về, vừa bước vô nhà đã hoảng hốt khi thấy anh rể tôi đang điên cuồng đập phá mọi thứ trong nhà; vừa đập, anh vừa khóc. Trong khi đó, ba tôi cố ngăn anh lại, còn mẹ thì giữ chặt hai đứa nhỏ…

Nhà đông anh em, chị tôi là con đầu lòng nên phải chịu nhiều thiệt thòi. Năm 18 tuổi, chị phải nghỉ học đi làm kiếm tiền phụ giúp ba mẹ tôi nuôi đàn em 5 đứa. Chị gặp anh ở nhà máy năm 20 tuổi, khi đó anh là tổ trưởng sản xuất. Họ cưới nhau và đã có 2 mặt con. Anh chị vẫn ở chung với ba mẹ tôi và dành dụm tiền để ra riêng.
 
Cuộc sống vẫn bình lặng cho đến ngày người đàn ông ngoại quốc ấy xuất hiện. Anh ta là khách hàng của công ty anh. Chẳng biết nguyên cớ gì mà anh ta và chị tôi gặp nhau và chỉ trong một thời gian ngắn, chị tôi đã quyết liệt đòi ly dị. Khi anh rể không bằng lòng, chị đã một mình gởi đơn ra tòa rồi dọn ra ở riêng…

Chẳng biết sao khi ấy, khi nhìn tình cảnh anh rể và hai cháu, tôi thấy lòng đau đớn tột cùng. Tôi có cảm giác mình sẽ phải thay chị để trả cho anh món nợ ân tình này. Đến ngày tòa xử ly hôn, anh dắt 2 đứa nhỏ đến tòa. Tôi cũng lẽo đẽo đi theo để chăm sóc các cháu. Điều không ai ngờ tới là chị tôi khước từ quyền nuôi con với lý do chị sẽ lập gia đình khác và ra nước ngoài sinh sống nên không muốn vướng bận.

Anh rể tôi không nói lời nào mà lẳng lặng chở con về nhà ngoại: “Tạm thời con không thể chăm sóc các cháu, nhờ ba mẹ và các em giúp dùm. Con sẽ ra ngoài ở, khi nào có nhà riêng, con sẽ đón các cháu”. Anh quay sang nói riêng với tôi: “Trăm sự anh nhờ dì út. Hằng tháng anh sẽ gởi tiền cho em để đóng tiền học và lo mọi thứ cho mấy đứa nhỏ”.
 
Rồi anh dọn ra ngoài thuê nhà ở. Bỗng dưng thành bà mẹ hai con khi mới 16 tuổi. Tôi không biết nếu làm mẹ thật sự thì tình mẹ sẽ như thế nào, chứ khi ấy, đối với hai đứa cháu, tôi đã xem chúng là báu vật của mình. Buổi sáng tôi tắm rửa, cho chúng ăn uống rồi chở đến trường mẫu giáo, sau đó mới đi học. Buổi chiều lại tất tả đón cháu về và vẫn quy trình tắm rửa, cho ăn, chơi đùa, hát ru chúng ngủ…

Chẳng biết từ bao giờ, hai đứa đã gọi tôi là “mẹ út”. Tôi thật sự thấy mình là mẹ của chúng. Cho đến khi anh rể tôi mua nhà riêng và đón hai đứa về ở chung với anh. Năm ấy tôi vừa tốt nghiệp đại học. Anh nói với tôi: “Anh không biết nói gì để cảm ơn em. Xem như đời này, kiếp này anh nợ em…”.

Chẳng biết sao khi nghe anh nói vậy, tôi lại bật khóc. Rồi anh cũng khóc. Hai đứa nhỏ thì quyết liệt không chịu đi. Chúng gào khóc và đòi tôi phải về ở với chúng. Hôm đó, tôi phải theo chúng sang nhà mới, chờ cho cả hai ngủ say rồi mới dám về. Mẹ tôi nói: “Không biết rồi anh con sẽ xoay sở làm sao. Mẹ rầu quá”. Tính đi tính lại, cuối cùng chúng tôi quyết định, mẹ tôi sẽ sang bên đó ở với anh và các cháu một thời gian.

Anh là anh rể, còn tôi là em vợ…, Bạn trẻ - Cuộc sống, Anh re, em vo, vo chong, ly hon, tinh yeu, du do, loan luan, yeu anh re, chuyen tinh yeu, tinh yeu, gia dinh, tinh yeu nu gioi, tinh yeu giau kin

Tôi đã bắt đầu thấy sợ hai tiếng “loạn luân” (Ảnh minh họa)

Tôi ra trường không tìm được việc làm ngay nên có nhiều thời gian rảnh rỗi để chăm sóc các cháu. Được chừng 2 tháng thì anh nói: “Hay là… anh xin cho em vô chỗ anh làm luôn nhé? Chỗ đó đang cần một kế toán”. Tất nhiên là tôi đồng ý.
 
Hai anh em làm chung nhưng ít khi gặp mặt vì anh làm ở xưởng, còn tôi ở văn phòng. Có lần anh bảo tôi: “Út à, cậu Quang phó quản đốc của anh để ý em. Cậu ấy cũng hiền lành, chăm chỉ… Em giờ cũng lớn tuổi rồi, phải lập gia đình đi chứ không lẽ ở vậy nuôi cháu hoài?”. Tôi bực bội: “Em già kệ em, mắc mớ gì anh phải lo! Người đáng lo là anh kìa”.

Trong bụng tôi lúc đó lại nghĩ, tôi mới hai mươi mấy tuổi, đã già đâu mà anh lo? Lo là lo cho anh. Từ ngày chị hai tôi bỏ anh, không thấy anh quen bất kỳ người phụ nữ nào. Tôi nửa muốn anh đi bước nữa, nửa lại muốn anh ở vậy nuôi con vì sợ người phụ nữ khác sẽ ăn hiếp cháu tôi. Và còn một lý do nữa mà tôi không thể nào nói ra được…

Cho đến một ngày, khi tôi đi làm về thì thấy anh cũng có mặt ở nhà ba mẹ mình. Nhìn nét mặt anh và ba mẹ, tôi mơ hồ cảm thấy một chuyện gì đó rất ghê gớm sắp giáng xuống đầu mình. Hay là anh sang xin phép ba mẹ tôi để đi cưới vợ khác? Mấy hôm nay tôi nghe trong công ty xầm xì…

Chắc là như vậy rồi. Tôi đứng sững ở cửa nhìn mọi người. Ba mẹ tôi và anh căng thẳng đến mức không ai lên tiếng để giải thích với tôi về những gì vừa xảy ra giữa họ. Tôi bỗng thấy mắt mình cay xè. Tôi hấp tấp quay ra với ý nghĩ phải chạy trốn bởi tôi không thể nào đối diện với sự thật đó; một sự thật mà chỉ cần nghĩ đến, tôi đã thấy tim mình như sắp vỡ tung. Anh đứng dậy lao theo tôi: “Út ơi, ở lại nghe anh nói đã… Anh biết làm như vậy là không đúng… Nếu em không bằng lòng thì anh sẽ không đề cập đến chuyện này nữa”.

Tôi hất tay anh rồi leo lên xe phóng đi. Có gì đâu mà phải bận tâm kia chứ? Anh có cuộc sống của anh, tôi làm sao bắt anh ở vậy cả đời vì hai đứa cháu mình?

Hôm đó tôi đã ngồi một mình trong quán cà phê và khóc thật nhiều. Đến lúc đó tôi mới biết anh quan trọng đối với tôi như thế nào… Chỉ nghĩ đến chuyện sẽ có người phụ nữ khác kề cận bên anh, tôi đã thấy cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa gì nữa… Thế nhưng một ý nghĩ khác cũng nói với tôi rằng, anh làm như thế là đúng bởi tôi không thể nào đến với anh được. Giữa tôi và anh không phải là mối quan hệ bình thường. Anh là anh rể, còn tôi là em vợ

Mãi đến hơn 23 giờ tôi mới về nhà với đôi mắt sưng húp. Không ngờ, anh vẫn còn ở đó chờ tôi. Anh kéo tay tôi, giữ yên thật lâu rồi mới cất tiếng: “Cho anh xin lỗi… Nếu em không đồng ý thì anh sẽ không bao giờ nhắc lại điều này nữa... nhưng em hãy nghe anh nói một lần… Cả đời này kiếp này, anh sẽ không bao giờ trả hết nợ cho em… Vậy mà bây giờ anh lại càng thêm có lỗi với em… nhưng thật sự là… anh không thể sống thiếu em được… Anh đã nói rõ với ba mẹ…”. Hình như anh khóc vì tôi nghe giọng anh nghèn nghẹn, đứt quãng.

Tôi nhìn sững anh, không tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Vậy là những gì tôi cảm nhận xưa nay là sự thật, rằng anh cũng yêu tôi. Chỉ trong một buổi tối mà tôi đã đi từ trạng thái của kẻ sắp rơi xuống địa ngục rồi sau đó lại được lên thiên đàng…

Mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc có hậu thế nhưng khi nghe chuyện, các cậu, dì rồi chú, bác tôi đều lên tiếng phản đối. Họ cho rằng như thế là “loạn luân”, là bôi tro trát trấu lên gia phong lễ giáo. Bác tôi còn tuyên bố, sẽ từ gia đình tôi nếu ba mẹ tôi đồng ý cho tôi lấy anh. Bác nói: “Bộ hết đàn ông rồi hay sao mà mày lại đâm đầu lấy anh rể? Mày lấy nó rồi sẽ ăn nói sao với chị mày?”… Bà cô tôi thì vào tận công ty làm ầm lên, bảo anh dụ dỗ tôi, đề nghị giám đốc xử lý…

Thật lòng, tôi đã bắt đầu thấy sợ hai tiếng “loạn luân”. Và nếu mai này khi chị tôi về, tôi biết ăn nói với chị thế nào đây?...

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 561 503, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Xem thêm chủ đề: Anh re, em vo, vo chong, ly hon, tinh yeu, du do, loan luan, yeu anh re, chuyen tinh yeu, tinh yeu, gia dinh, tinh yeu nu gioi, tinh yeu giau kin

Một đêm "cướp" người yêu chị

Cũng chỉ vì em yêu "anh rể"

Khi người yêu đi lấy vợ

Nhường chồng cho chị gái

Theo Nguyệt Lan (Người lao động)
BÌNH LUẬN

Anh là anh rể, còn tôi là em vợ…

(40 bình luận)
Hiển thị   Xem thêm bình luậnVề giao diện ban đầu
Thu Hà: Đừng băn khoăn nữa
0  0
Hai người họ đã không còn là vợ chồng, bạn hoàn toàn có thể lấy anh ấy. Chả việc gì băn khoăn cả. Không hiểu nổi lý do những người họ hành của bạn nêu ra. Vớ vấn. Bạn đừng để ý. Chúc dũng cảm và hạnh phúc. Bạn hoàn toàn xứng đáng được như thế
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Lyly: Hãy làm theo những gì con tim mách bảo
0  0
Bạn ạ, tôi cảm thấy trong chuyện này mọi người đã quan trọng hoá vấn đề khi gán 2 chữ "loạn luân" cho bạn. Về lý, bạn và anh rễ đều đủ tư cách để đến với nhau. Về tình, có lẽ với phong tục á đông thì điều đó là không đúng, nhưng mọi người hãy dẹp qua ý nghĩ đó để tạo cho cuộc sống tươi đẹp hơn. Không có gì là quá đáng nếu cả 2 người đều thật lòng yêu nhau, và hơn thế nữa điều đó sẽ tốt hơn cho 2 đứa cháu của bạn. Hai người hãy vững tin và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn trong lúc này để có cuộc sống tốt, mọi dị nghị của những người xung quanh rồi cũng sẽ lắng xuống theo thời gian. Vượt lên dư luận là cách giúp ta có cuộc sống thoải mái hơn. Hãy cố lên bạn nhé. Chúc bạn có cuộc sống hạnh phúc, tôi ủng hộ bạn!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Tiến Dũng: Tình yêu thật dịu dàng...
0  0
Tình cảm và yêu thương của em và anh rể em thật nhẹ nhàng và bình lặng theo ngày tháng và tôi cũng hình dung ra được một mái ấm thật ngọt ngào ở phía trước dành cho em. Em à, em và anh ấy không chung một huyết thống hay anh em họ hàng đại bác bắn không tới vậy tại sao gọi là loạn luân hay một cái gì đó tương tự. Tình cảm của em giống như người ta nói Tình chị duyên em mà thôi. Còn mọi người trong nhà cổ hủ thì bạn nên giải thích (quyết liệt) để giữ lấy tình yêu của mình vì tôi chắc rằng em không thể xa rồi anh rể và các cháu mình. Cố gắng hết khả năng của mình đừng để mất tình yêu và mái ấm của mình nha em.
dung_tien29
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Tâm: chia se voi em
0  0
Chị thật cảm động khi đọc bài viết này của em. Chị không đồng tình ý kiến phản đối từ gia đình em. Em không nên nghĩ đây là "loạn luân" gì cả. Sự thật là chị em đã ly hôn với anh rể em rồi, xem như giữa 2 người không còn quan hệ nào cả. Chị nghĩ không phải riêng chị và hầu hết tất cả bạn đọc đều tán thành việc em và anh rể lấy nhau, nhất là ba mẹ ruột của em. Chắc hẳn ông bà đều cảm nhận được những đức tính tốt của con rể họ nên mới đồng ý cho em lấy anh ấy. Em đừng bỏ lỡ cơ hội làm mẹ của 2 đứa cháu em nhé. Chị tin là 2 em sẽ rất hạnh phúc.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
bằng lăng: bạn hãy làm theo con tim của mình
0  0
Mình thấy chẳng có gì là loạn luân cả vì dù sao chị của bạn cũng đã li dị rồi . Mình mong hai bạn có thể đến được với nhau .Các cụ nhà mình vẫn còn cổ hủ quá chuyện như vậy mình cũng thấy nhiều rồi người ta vẫn đến với nhau và hạnh phúc .bạn cũng thương mấy đứa nhỏ như vậy sẽ tốt hơn cho chúng và chúng cũng mong bạn làm mẹ mà .Chúc bạn và người đó đến được với nhau
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
huyền: anh rể, em vợ
0  0
Chào bạn!
Sau khi đọc tâm sự của bạn tôi thấy rất cảm động. Tôi thấy trường hợp của bạn ở quê tôi ( hà tây cũ - hà nội) cũng có. và họ được lấy nhau và 2 gia đình không hề phản đối. Đây không thể nói là loạn luân được. mà chị bạn đã ly dị với anh rể rồi nên việc bạn đến với anh ấy là một cách đường hoàng. và bạn cũng phải nghĩ tới 2 cháu và tình yêu của mình. Bạn hãy cố gắng thuyết phục gia đình. Chúc bạn hạnh phúc !
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 40Trang trước, [1], 2,  3,  4,  5,  6,  7,  Trang sau
Anh là anh rể, còn tôi là em vợ…
Phiên bản cache tại địa chỉ:
Yêu cầu xóa tin
Tin cùng ngày