
|
Tớ học trước ấy một khóa. Lần đầu gặp nhau, ấy cứ gọi tớ là “ bạn này” làm tớ thấy vui vui, ngồ ngộ. Tớ rất ấn tượng về ấy. Ấy không cao, không sành điệu, nhưng ấy rất dễ thương và học "hết sẩy".
Lớp báo chí, ấy là một nhân học cực pro; bài liên tục xuất hiện trên các tờ báo tuổi teen lại được thầy giáo tận tình chỉ bảo nên không kém gì một nhà báo chuyên nghiệp. Còn tớ, đam mê nghề báo nhưng khả năng có hạn. Tớ chỉ biết học lí thuyết mà không biết viết thành tác phẩm. Lẽ dĩ nhiên tớ không thuộc top đầu của lớp. Tớ cứ âm thầm đi bên cạnh ấy, hi vọng một ngày nào đó ấy sẽ nhận ra tấm chân tình của tớ. Nhưng tớ biết rằng nếu không tỏa sáng thì suốt đời tớ chỉ là cái bóng mờ nhạt, suốt đời ấy không biết tớ là ai. Để không kém cạnh những “nhà báo” quẩn quanh bên ấy tớ quyết tâm phải cho ấy biết tớ là ai! Ngày ngày tớ vào mạng học hỏi kinh nghiệm viết lách, thật sự không dễ dàng gì! Những bài viết của tớ chưa bao giờ xuất hiện dù chỉ trên những tờ lá cải. Có lúc chán nản tớ nghĩ rằng mình không thể trở thành nhà báo thực thụ. Những lúc ấy nụ cười của ấy cứ hiện lên trong đầu tớ, tớ không muốn làm cái bóng mờ nhạt. Ấy đã tiếp thêm cho tớ niềm tin và sức mạnh để đi tiếp con đường tớ đã chọn. Rồi một ngày tớ vỡ òa trong niềm hạnh phúc: bài báo đầu tiên được đăng dù nó vỏn vẹn có 500 từ. Tớ mang lên lớp khoe với lũ bạn và cả… ấy nữa. Đọc xong ấy mỉm cười nói với tớ: viết còn non tay tuy nhiên đã định hình đượcc phong cách! Từ đó, tớ lang thang khắp phố phường, rong ruỗi tận các buôn làng để săn tin, viết bài. Mỗi bài báo xuất hiện, khoảng cách của tớ và ấy được kéo lại gần hơn. Ấy chỉ bảo cho tớ từng câu, từng chữ, giúp tớ sắp xếp ý, chỉnh sửa văn phong làm cho tớ tin rằng ấy và tớ là cặp đôi hoàn hảo! Ngày cuối năm, tớ hẹn ấy lên giảng đường, ngồi vào chỗ cũ tớ lấy hết can đảm để nói với ấy ba chữ: Tớ yêu ấy! Ấy mỉm cười nói rằng ấy đã có nữa kia của mình, ấy chỉ xem tớ là bạn thân! Ấy biết không, tớ chỉ muốn ấy là “ấy ơi” của tớ thôi, là bạn thân của ấy với tớ sao khó quá! Tớ đã “nuôi” tình cảm với ấy suốt hai năm không dễ gì biến tình yêu thành tình bạn được, ấy biết không? Cứ ngỡ rằng ấy sẽ là “ấy ơi” của tớ để bây giờ ngồi một mình tớ mới biết ấy và tớ chỉ đồng bệnh mà chẳng tương lân. Ấy à, dù sao đi nữa tình cảm mà tớ dành cho ấy mãi mãi không thay đổi. Cảm ơn ấy đã ở bên cạnh tớ trong suốt hai năm qua, cảm ơn vì ấy là “ấy ơi” của lòng tớ. Sau này, hi vọng ấy sẽ không quên tớ, người đi bên cạnh cuộc đời ấy!
Hải Ngọc (Đà Lạt)
|
|
1,050,000 VNĐ
|
1,850,000 VNĐ
|
|
660,000 VNĐ
|
Vui lòng gọi
|
|
560,000 VNĐ
|
1,185,600 VNĐ
|
|
800,000 VNĐ
|
550,000 VNĐ
|
|
665,000 VNĐ
|
1,500,000 VNĐ
|
|
275,000 VNĐ
|
145,000 VNĐ
|
|
690,000 VNĐ
|
280,000 VNĐ
|
|
230,000 VNĐ
|
Vui lòng gọi
|
|
180,000 VNĐ
|
400,000 VNĐ
|
|
295,000 VNĐ
|
330,000 VNĐ
|