
|
Nhìn cây sấu trước cửa nhà, tôi không khỏi nhớ đến hình ảnh bà ngoại. Cây sấu dường như đã gắn bó với cả cuộc đời ngoại tôi. Cho dù bà không còn nữa, hình ảnh bà vẫn hiện về rất rõ ràng trong từng ký ức tuổi thơ tôi.
Bà ngoại tôi đã tự tay trồng rất nhiều sấu trong vườn từ khi bà về làm vợ ông tôi. Tôi cũng không biết chính xác là những cây sấu đó đã được trồng bao nhiêu năm, chỉ biết rằng từ khi tôi lớn lên những cây sấu đó đã to như cây cổ thụ. Từ những cây sấu già đó bà tôi lại ươm thêm nhiều cây sấu con trong vườn và nhiều cây cho họ hàng, bà con xung quanh. Cứ đến mùa sấu năm nào cũng thế, bà tôi lại một mình đạp xe đi khắp các chợ bán mỗi ngày một thúng sấu đầy, chợ các xã, chợ huyện, chợ tỉnh. Bà kể với tôi khi còn trẻ, lại không có xe đạp bà còn gánh hai chiếc thúng sấu đi khắp các chợ trong vùng quê tôi. Ngày ấy, hôm nào bà cũng đi chợ về qua nhà tôi, mặc dù bà có thể về nhà bằng con đường gần hơn nhưng bà bảo bà về qua để mang quà cho chúng tôi. Chính vì thế, hai chị em tôi hôm nào sau khi học xong cũng đứng trước hiên nhà ngóng bà đi chợ về. Bóng bà nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn và kiên cường, không lẫn được với ai. Chúng tôi có thể nhìn thấy bà ngay từ khi bà vòng xe đến con đường cua đầu làng. Hai chị em tôi chạy như bay đến, và thường thi xem đứa nào chạy đến chỗ bà trước sẽ được phần quà nhiều hơn. Bao giờ cũng thế, không hôm nào bà khiến chúng tôi phải đợi lâu và không phiên chợ nào bà không mua quà cho chúng tôi. Đó là một tuổi thơ hồn nhiên, hạnh phúc và hình ảnh bà luôn hiện lên rất rõ rệt trong kí ức tuổi thơ của tôi. Một hôm mẹ tôi nói từ nay bà sẽ không đi chợ nữa, bà đang bị ốm. Tôi thấy mọi người đưa bà đi viện khám, rồi bà phải mổ và nằm viện. Tôi nghĩ chắc bà mổ xong sẽ hết đau và sẽ lại đi chợ. Hai chị em tôi đã cầu mong cho bà nhanh khoẻ và chúng tôi đã nói như thế với bà, bà nói: “Ừ, bà sẽ nhanh khoẻ thôi và bà sẽ lại mua quà cho mấy con mỏ khoét này ăn nhé”. Bà được đưa về nhà và tôi rất vui vì điều đó.
Nhưng rồi một hôm khi tôi đi học về, tôi thấy mọi người khóc. Bà chẳng còn nhận ra ai nữa, bà không nói gì mà quay mặt vào tường và bà tôi cứ thế đi thật xa chúng tôi. Một số cây sấu trong vườn từ năm đó một phần vì già và bị sâu nên không ra quả sai như trước nữa, nhưng những cây non vẫn vươn ra, lớn thêm lên và đơm hoa kết trái. Hình ảnh bà ngoại dưới những gốc sấu dường như trở thành một câu chuyện cổ tích trong tâm trí tôi. Đôi lúc tôi cảm tưởng như mình vừa bước ra từ một câu chuyện cổ tích không có mở đầu, không có kết thúc và nó cứ theo tôi trong suốt cuộc đời. Bà đã đem đến cuộc đời tôi một câu chuyện cổ tích ngọt ngào, câu chuyện cổ tích không bao giờ cũ, nó đã ru tuổi thơ tôi trong những giấc mơ êm đềm và tràn đầy tình yêu thương. Ngày chủ nhật, nghe gió thổi vào tán cây sấu trước hiên nhà, tôi nhớ bà da diết. Đi xe về thăm quê ngoại, hình ảnh bà trên con đường khúc khuỷu ngày nào miên man trong nỗi nhớ. Trong tim tôi vang lên tiếng thầm gọi: “Ngoại ơi!”… Nguyễn Thị Hà (Sinh viên K26, Học viện Báo chí & Tuyên truyền) |
|
98,000 VNĐ
|
327,000 VNĐ
|
|
516,000 VNĐ
|
150,000 VNĐ
|
|
307,000 VNĐ
|
156,000 VNĐ
|
|
Vui lòng gọi
|
450,000 VNĐ
|
|
420,000 VNĐ
|
Vui lòng gọi
|
|
1,100,000 VNĐ
|
1,500,000 VNĐ
|
|
330,000 VNĐ
|
450,000 VNĐ
|
|
650,000 VNĐ
|
208,000 VNĐ
|
|
73,000 VNĐ
|
785,000 VNĐ
|
|
680,000 VNĐ
|
4,650,000 VNĐ
|