Chính trị - Xã hội

Bài 1: Nhật ký một bà mẹ suýt mất con vì...bác sĩ

Thứ bảy, 2009-03-14 19:25:03 - Nguồn:

 - Chị mang thai lần đầu được 27 tuần tuổi, đi khám định kỳ thì được bác sỹ chẩn đoán não thất trái thai nhi giãn 14mm nên phải ... “đình chỉ” thai nhi. Số phận may rủi đẩy chị đến nỗi đau đớn tột cùng của bất hạnh rồi lại bất ngờ đem đến cho chị niềm hạnh phúc vô bờ bến vì chị vẫn được… làm mẹ và con chị sinh ra vẫn khoẻ mạnh bình thường.

“Tôi không muốn lên án hay trách móc ai, vì cuối cùng con tôi vẫn là đứa trẻ khoẻ mạnh bình thường. Nhưng tôi muốn kể cho mọi người nghe tôi đã phải đau đớn tột cùng trước khi được làm mẹ”, chị Hoa tâm sự.

Nhói đau lồng ngực

Mẹ phải viết ra không thì quên mất, bởi bây giờ có con rồi mẹ chẳng nhớ gì cả, chỉ mỗi con là mẹ không quên thôi.

Con yêu, đó là khoảng thời gian mà cả bố và mẹ, ông bà nội ngoại, các bác, các chú của con đều buồn bã và hoảng sợ, nghĩ lại mẹ vẫn thấy kinh hoàng và thấy nhói đau ở lồng ngực.

Bài 1: Nhật ký một bà mẹ suýt mất con vì...bác sĩ
"Tôi muốn kể cho mọi người nghe tôi đã đau đớn tột cùng trước khi được làm mẹ”
Lúc đó con được 27 tuần, buổi sáng chủ nhật hôm đó, trời rất đẹp, ba Đức con đi trực từ hôm thứ bảy chưa về, mẹ nhờ chú Quang đưa mẹ đi siêu âm tại nhà bác sỹ Vũ (PK 313 Quan Nhân). Chú đứng ngoài còn mẹ vào trong. Lúc đó tâm trạng mẹ thật vui vì từ tuần thứ 22 mẹ chưa siêu âm, đã 5 tuần rồi mẹ chưa nhìn thấy con.

Chờ đợi khoảng 1h đồng hồ cũng đến lượt, mẹ vui vẻ bước lên bàn nằm chuẩn bị nhìn thấy con yêu, vì ngay lúc đó con đang thức, đang đạp trong bụng mẹ. Đo huyết áp bình thường, mọi chỉ số bác sỹ đọc bình thường, và rồi mẹ không nghe thấy bác sỹ Vũ nói gì, mẹ quay ra nhìn và thấy vẻ mặt trầm tư của bác Vũ. Mẹ hoảng hốt hỏi thì bác Vũ bảo: “Em có nhìn thấy chỗ này hơi giãn không?”. Mẹ hỏi: “Đó là cái gì ạ?”. “Não thất trái, con em bị giãn não thất trái”.

Lúc này mẹ cảm giác 1 luồng gió chạy dọc sống lưng. “Thì có ảnh hưởng gì không bác sỹ, có bình thường không ạ”. Và con biết không, bác Vũ bảo mẹ ngồi dậy sau khi săm soi một hồi, bác bảo mẹ đi thử nước tiểu, kết quả bình thường, nhưng bác cho mẹ 1 địa chỉ mà đến bây giờ và mãi mãi về sau mẹ sẽ không quên mà cũng không muốn nhớ.”Em đến 12 – ĐBP siêu âm mang kết quả về đây cho anh, nhớ càng sớm càng tốt”.

Mẹ ra ngoài và cùng chú Quang đi về. “Vẫn bình thường mẹ ạ”, đó là câu trả lời khi bà nội hỏi mẹ về kết quả siêu âm. Mẹ và ba không ăn cơm trưa, ba Đức mệt nên đi ngủ luôn, mẹ cũng kêu mệt và không ăn. Nhưng thực ra lúc đó mẹ đã chạy thật nhanh lên phòng để mở mạng và tìm hiểu về “Giãn não thất”.

Từng trang, từng dòng hiện ra trước mắt mẹ, mắt mẹ nhoè đi, những dòng chữ cứ nhảy nhót. Mẹ đau xót lắm! Mẹ lay bố dậy bảo có việc cần nói. Và rồi mẹ đã cố hết sức để thông báo tình hình của con. Ba Đức của con lúc đó vẫn còn động viên mẹ là không vấn đề gì, không được suy nghĩ linh tinh.

Đau đớn tột cùng

Ngay chiều hôm đó bố mẹ đến Phòng khám 12 ĐBP của bác sỹ Trần Danh C., người được coi là siêu âm hình ảnh giỏi nhất miền Bắc. Bố mẹ đặt số và chờ đợi. Chờ rất lâu đến gần 6h tối mới đến lượt. Và con biết không bước vào phòng khám tiện nghi đó mẹ đã hy vọng điều tốt đẹp nhưng rồi qua lời chẩn đoán của bác sỹ mẹ chỉ muốn chết và biến mất khỏi trần gian ngay lúc đó. Mẹ tường thuật cho con nghe nhé.

“Tên gì?”. “Em tên Hoa ạ”. “Bao nhiêu tuổi?“. “26 ạ”. “KCCC” “26/10 ạ”

“Ối trời ơi, chết rồi, Hoa gì mà Hoa, chẳng thấy tươi gì cả, chỉ thấy héo thôi”!

“Sao ạ?”. “Não thất trái giãn 14mm”. “Có làm sao không ạ?”. “Còn làm sao nữa, có mỗi cái đầu mà thế này thì tính làm sao, để xem nào, các não thất khác bình thường cột sống bình thường, tim 4 ngăn, vách bình thường, bàn tay mở, nhịp tim 142l/phút…”. Bác sỹ nói nhiều lắm con ạ, nhưng chỉ biết rằng tất cả đều bình thường ngoài cái bất thường đáng sợ kia ra.

Mẹ đã hỏi bác sỹ nguyên nhân của cái bất thường đó bởi mẹ sợ hay vì tên của mẹ “tươi quá nên đẻ ra con héo” như lời của vị bác sỹ ấy. Được nghe bác sỹ giải thích nguyên nhân mà sao mẹ thấy quá đỗi vô lý: nào do lượng đường huyết trong người mẹ tăng khi con bắt đầu hình thành, nào là do thức ăn nhiễm độc, môi trường… và nguyên nhân sợ hãi nhất là do NST, cái mà mẹ đã không đi xét nghiệm khi con ở tuần thứ 12 vì mẹ nghĩ bố mẹ trẻ và khoẻ mạnh, gia đình không ai có vấn đề thì con sẽ không thể bị các hội chứng Down hay những hội chứng gây ra từ NST.

Mẹ bước ra khỏi phòng khám mà nước mắt vòng quanh khóc nấc thành tiếng, ba Đức chờ ở cửa, mẹ nói cho ba nghe nhưng sợ mình truyền đạt không đúng nên bảo ba Đức vào tận nơi nghe bác sỹ nói. Quay lại nghe những lời đó mẹ lại càng đau lòng hơn, mẹ nghĩ đến con, đến những ảnh hưởng mà con sẽ phải gánh chịu khi sinh con ra, khi biết rằng con khổ, bố mẹ khổ và ông bà nội ngoại sẽ đau lòng lắm. Thế mà lúc đó ba Đức của con khuôn mặt rất bình thản có khi là mẹ thấy trắng và xanh hơn bình thường một chút.

Mẹ đã không biết ba Đức nghĩ gì nhưng mẹ thấy đau đớn lắm, mẹ sẽ mất con, và mất tất cả. Suốt đoạn đường mẹ khóc nấc và khi về gần đến nhà mẹ sợ hãi lắm, không dám đối mặt với sự thật, với ông bà nội, với các chú của con. Mẹ đã bảo ba Đức đừng về nhà, mẹ sợ lắm.

Thế mà khi ngồi đối diện với ông bà, mẹ đã định giấu nhưng chẳng hiểu sao mẹ lại nói hết vì mẹ biết ông bà sẽ chia sẻ và cùng ba mẹ giải quyết tốt mọi vấn đề. Và kể từ ngày hôm đó ngày 27 tháng 4 đến ngày 14 tháng 5 mẹ bắt đầu chuỗi ngày đau khổ và nước mắt cùng mọi người trong gia đình…

* Tên người mẹ trong bài đã được thay đổi

  • Gia Văn (ghi)
     

Phiên bản cache tại địa chỉ:
Yêu cầu xóa tin
Kết bạn bốn phương
Tin cùng ngày