|
| Một góc mất vệ sinh của bệnh viện (Ảnh minh họa) | |
|
Cục Quản lý khám chữa bệnh, Bộ Y tế vừa tổ chức hội nghị đánh giá kết quả của Dự án tăng cường vệ sinh bệnh viện năm 2007 và kế hoạch năm 2008 cho thấy, mặc dù chỉ khảo sát, điều tra 13 bệnh viện lớn, song “bức tranh” toàn cảnh các bệnh viện trên cả nước là tình trạng vệ sinh quá kém, ngày một xuống cấp.
Môi trường bệnh viện là nơi “hội tụ” tất cả các yếu tố lây nhiễm bệnh, đáng sợ là nguy cơ lây nhiễm “chéo” lại chủ yếu từ nhân viên y tế.
Tình trạng mất vệ sinh, ô nhiễm trầm trọng trong các bệnh viện từ Trung ương đến địa phương, từ Hà Nội đến thành phố Hồ Chí Minh, bất kể ai bước chân vào một lần cũng phải rùng mình sợ đến… già. Chỉ có bệnh nhân và người nhà của họ là phải “nhắm mắt” chịu đựng.
Các khu vực vệ sinh bẩn thỉu ở Bệnh viện Nhi Trung ương, Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch, Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình thành phố Hồ Chí Minh… chỉ là những hình ảnh tiêu biểu thu nhỏ. Không thể mô tả tỉ mỉ, chi tiết những gì nhìn thấy, ngửi thấy và cảm thấy ở đây.
Khi chất vấn nguyên nhân của thực trạng phổ biến và kéo dài này, thì được trả lời là do thiếu kinh phí cộng với ý thức kém của người bệnh và người nhà bệnh nhân cộng với sự quá tải của bệnh viện. Ngoại trừ các bệnh viện nhỏ, các bệnh viện lớn đều chăm chút đầu tư những thiết bị y tế đắt tiền nhập từ nước ngoài như máy chụp cắt lớp, cộng hưởng, máy mổ nội soi…
Nhưng những dụng cụ vệ sinh tối thiểu thì vẫn “cổ xưa” như những bệnh viện “dã chiến”. Mang tiếng bệnh viện hiện đại nằm giữa thành phố lớn, vậy mà vẫn tồn tại những bể chứa nước, gáo nhựa múc nước, hệ thống thoát nước thải chẳng hơn gì bệnh viện cấp huyện.
Đằng sau tình trạng bẩn thỉu đó, đáng sợ hơn là những người trực tiếp gây ra lây nhiễm “chéo” trong bệnh viện lại chính là các nhân viên y tế. Theo khảo sát mới đây của Bộ Y tế, đến nay các bệnh viện mới chỉ đảm bảo được 30% bồn rửa tay đúng tiêu chuẩn… Việt Nam. Chỉ có các phòng phẫu thuật, hồi sức hậu phẫu là lắp bồn rửa tay, ở các chỗ khác nhân viên muốn rửa tay ở đâu tùy ý.
Trưởng khoa Chống lây nhiễm Bệnh viện Bạch Mai thừa nhận, bệnh viện đã tập huấn nhiều lần quy trình rửa tay đúng yêu cầu, nhưng không mấy người tuân thủ, nhiều người rửa qua loa, chiếu lệ.
Chính các chuyên gia y tế đã tuyên truyền cho người dân thấy rằng, gần 80% “mầm” gây bệnh là từ hai bàn tay. Đôi bàn tay bác sĩ, nhân viên y tế chứa bao nhiêu “mầm” bệnh lây nhiễm cho chính người bệnh?
Đã thế, do áp lực người bệnh quá đông do thiếu găng tay hấp tiệt trùng, vì thế không hiếm bác sĩ không thể đảm bảo vệ sinh khi khám, chữa bệnh. Ông trưởng khoa một bệnh viện có tiếng ở Hà Nội khẳng định, tình trạng mất vệ sinh trong hầu hết các bệnh viện là do ý thức kém và hiểu biết hạn chế của nhân viên y tế, bệnh nhân và thân nhân của họ.
Dự án “Tăng cường vệ sinh bệnh viện” triển khai từ năm 2006 đến 2010 đặt ra những mục tiêu cụ thể, song chỉ mới áp dụng ở 13 bệnh viện trong số hàng nghìn bệnh viện trong cả nước. Ngay cả khi đã xây xong mô hình hoạt động vệ sinh cho các bệnh viện thì cũng khó thực hiện, bởi vì không có kinh phí.
Hà Nội đang mở rộng diện tích, có lẽ đây là cơ hội để di chuyển các bệnh viện lớn ra ngoài trung tâm, khu vực dân cư đông đúc, chen chúc. Môi trường sống, sức khỏe của hàng triệu người dân sẽ ra sao khi mà hàng ngày vẫn phải “sống chung” với các bệnh viện, nhà tang lễ giữa Thủ đô?.
(theo An ninh thủ đô) |