Thứ năm, ngày 23/05/2013 09:11

Bức thư gửi muộn

Thứ ba, 08/11/2011 13:20

LTS: Ở độ tuổi lên ba của một cuộc thi, Thông tin và Cuộc sống đã phần nào cho thấy sức sống của cuộc thi lan tỏa rộng rãi trong lòng cộng đồng. Chỉ trong vòng hai tháng phát động của cuộc thi hàng năm, Ban tổ chức thu hút được hàng nghìn tác phẩm dự thi. Cuộc thi không chỉ nhận được sự hưởng ứng của các CBCNV trong ngành bưu chính viễn thông mà còn là sân chơi, là lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của những khách hàng thân thiết nhằm hướng tới một VNPT vững mạnh và cung cấp những dịch vụ ...

Bức thư gửi muộn
 

LTS: Ở độ tuổi lên ba của một cuộc thi, Thông tin và Cuộc sống đã phần nào cho thấy sức sống của cuộc thi lan tỏa rộng rãi trong lòng cộng đồng. Chỉ trong vòng hai tháng phát động của cuộc thi hàng năm, Ban tổ chức thu hút được hàng nghìn tác phẩm dự thi. Cuộc thi không chỉ nhận được sự hưởng ứng của các CBCNV trong ngành bưu chính viễn thông mà còn là sân chơi, là lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của những khách hàng thân thiết nhằm hướng tới một VNPT vững mạnh và cung cấp những dịch vụ thiết thực vì cuộc sống cộng đồng hơn, đúng với tiêu chí hoạt động kinh doanh và hoạt động xã hội của Tập đoàn: VNPT – Cuộc sống đích thực.

Báo điện tử VnMedia xin trân trọng giới thiệu với độc giả các tác phẩm dự thi ở cả ba thể loại bài viết, ảnh và video clip. Mời quý độc giả vào đọc và bình chọn cho các tác phẩm dự thi trên 
Báo điện tử VnMediahttp://thongtincuocsong.vnmedia.vn/.

Tác phẩm dự thi: Bức thư gửi muộn (Mã số: B049)

Thời gian như muốn chôn dấu những kỷ niệm buồn về một tình bạn nhưng kỷ niệm đó vẫn mãi tồn tại trong trái tim tôi và tôi sẽ không bao giờ quên được nó.

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi từng hạt, từng hạt và chiếc phong linh trước cửa phòng rung lên theo từng đợt gió lùa vào. Tôi ngồi lặng im trong căn phòng vắng lại với những nỗi buồn da diết và một bức thư gửi muộn.

Tôi và Q quen nhau từng ngày hai đứa còn lại sinh viên và sống cùng trong một dãy trọ. Lúc đầu chúng tôi chưa thật sự thân thiết, chỉ chào hỏi xã giao hằng ngày mỗi khi chạm mặt. Dần dần, các anh chị sinh viên khóa trước ra trường chỉ còn tôi và Q là học cùng khóa. Nhà trọ cũng vắng dần nên chúng tôi quyết định dọn về chung một phòng để tiết kiệm tiền nhà trọ.
Những khoảng thời gian sau đó, chúng tôi sống vui vẻ dưới một mái nhà. Tính tôi thì hay lanh chanh, góp ý này nọ còn Q thì hay cau có, nhăn nhó nhưng hết chuyện thì lại thôi. Có khi giận nhau vài bữa vì chuyện không dọn phòng, để đồ đạc lung tung nhưng cuối cùng cũng làm hòa, xem như không có chuyện gì xảy ra. Ấy thế mà, tôi tưởng chừng quãng đời sinh viên của mình sẽ đẹp được như vậy cho đến khi kết thúc khóa học.

Nhưng ý người lại không được như vậy. Thời gian gần cuối năm học, Q hay thường tỏ ra cáu gắt với tôi và ngồi lặng thầm suy tư. Nhìn Q mà tôi cảm thấy lo lắng, trông Q gầy guộc hơn nhiều. Mỗi lần hỏi thăm là Q đều la mắng tôi vì cái tật nhiều chuyện nên khiến tôi không thể chịu đựng được và to tiếng với nhau.

Hai đứa giận nhau, gặp mặt cũng không nói gì, ăn cơm chung cũng không nói một lời. Việc ai nấy làm, giường ai nấy ngủ, mặc kệ nhau. Đã vài bữa rồi mà không thấy Q xin lỗi. Vì thường thấy tôi giận như thế là Q sẽ chủ động làm hòa. Nhưng đợi mãi cũng không thấy. Cuối cùng, tôi quyết định chủ động làm hòa thì cuộc khẩu chiến lại diễn ra. Thế là từ đó không ai còn nhìn mặt ai nữa.

Q dọn khỏi nhà trọ và tôi ở một mình trong căn phòng đó. Thời gian cứ mãi thoi đưa, chúng tôi mất liên lạc kể từ đó. Đến khi tốt nghiệp tôi có ghé ngang lớp của Q với kiểu tình cờ để xem có Q ở đó không? Khi hỏi thăm mới biết được, Q đã bảo lưu kết quả học tập và không tốt nghiệp trong năm nay. Cứ thế tôi ra trường và đi làm.

Sáng ngày thứ 7, tôi nhận được cuộc điện thoại từ bà chủ trọ ngày xưa. Bà chủ trọ cho biết, có một bức thư gửi đến địa chỉ nhà trọ nhưng vì người nhận không có mặt nên bưu diện đã giữ lại bức thư. Bà chủ bảo tôi nên ra bưu điện để nhận. Tôi tranh thủ sắp xếp việc nhà để đến bưu điện nhận thư. Nhận được thư mà trong lòng tôi lo lắng vì tên người gửi không biết là ai mà sao họ lại biết địa chỉ nhà trọ ngày xưa.

Tôi mở vội phong thư và lấy ra một mảnh giấy. Tôi vội nhìn vào tờ giấy để hy vọng tìm được thông tin nào về người gửi. Tôi vui mùng khi nhận ra thư đó là của Q.

“A thân mến! Đừng trách Q nhé. Q không bao giờ giận A đâu. Chỉ vì Q có tâm sự riêng, không thể nào nói cho A biết được. Cho dù việc gì đi nữa A cũng đừng buồn, đùng lo lắng cho Q. Xin lỗi A về những việc đã qua. Hy vọng A tha lỗi cho Q và mình vẫn mãi là bạn tốt”.

Lòng tôi vô cùng mừng rỡ. Sau bao ngày xa cách nay Q đã chủ động liên lạc với mình nhưng sao Q không để tên của mình mà nhờ người khác gửi vậy. Tôi thắc mắc nên vội lấy điện thoại trong túi ra và gọi theo số điện thoại ghi trên phong thư.

Chuông điện thoại reo vang, giọng nói bên kia không phải là nam mà là giọng nói của một phụ nữ lớn tuổi. Tôi hỏi thăm có phải số điện thoại này của Q và người phụ nữ kia xưng là mẹ Q. Tôi mong muốn được nói chuyện với Q nên nhờ bác chuyển lời giúp nhưng mẹ Q bảo là trễ rồi cháu à.

Mẹ Q nói với giọng buồn buồn. Q đã mất cách đây 1 năm vì bệnh ung thư máu nên thời gian Q xin bảo lưu kết quả để về nhà dưỡng bệnh và mất sau đó vài tháng. Tay chân tôi nhưng rụng rời, tôi bàng hoàng khi nhận ra rằng Q đã không còn trên cõi đời này. Ngày Q về nhà cũng là ngày chúng tôi đấu khẩu quyết liệt và quyết không còn nhìn mặt nhau. Q đã giấu tôi về căn bệnh hiểm nghèo này và âm thầm chịu đựng nó.

Trời đất xung quanh tôi như sập đổ, một màu đen u ám bao trùm và tim tôi như thắt lại. Trên tay tôi giờ là bức thư cuối cùng mà Q gửi cho tôi. Đáng lý nó đã được gửi sớm hơn nhưng Q đã không gửi mà để lại nó trong quyển nhật ký.

Sau ngày Q mất gia đình dọn dẹp đồ đạc và nhận thấy bức thư có địa chỉ người nhận, đã dán tem nhưng chưa gửi. Giờ đây, bức thư đối với tôi là một vật quý giá. Đó là những gì Q đã để lại cho tôi, tuy nó được gửi muộn nhưng những gì cần nói cũng đã nói.

Tôi lặng thinh ngồi nhìn bức thư trong căn phòng giờ chỉ còn lại một mình tôi. Chỉ còn lại những ký ức đẹp về thời sinh viên của hai đứa. Nước mắt cứ lăn dài, lăn dài trong nỗi buồn bất tận của thời gian. Tôi giận mình và trách mình vì đã quá vô tâm. Ngày còn bên nhau thì không biết quý trọng, đến khi mất rồi thì cảm thấy tiếc nuối. Những dòng nhật ký thấm đẫm những giọt nước mắt. Những dòng thư viết ra cũng không biết gửi cho ai nữa? Và giờ này không biết Q thế nào?

Thông tin tác giả:

Họ và tên: Mai Đức Anh

Địa chỉ: Số 5, Võ Thị Sáu, Đông Xuyên, Long Xuyên, An Giang

Điện thoại: 0976324213


Báo điện tử VnMedia

Tin cùng chuyên mục

Xem thêm