Cô nhân viên ngẩng lên nhìn bà cụ già nhà quê thì không thèm tiếp

Thứ tư, 12/07/2017, 10:45 - Nguồn: Yêu cầu xóa tin

Bà vốn dĩ sẽ có một tình yêu đẹp và kết thúc bằng một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nhưng tất cả vỡ vụn khi một lần đi khám sức khỏe, bà nhận về kết quả vô sinh.

Lúc đó, bà biết, bà sẽ không thể tiếp tục với tình yêu kia của mình nữa.

Bà không thể để nỗi khổ của mình lây sang nỗi khổ của người khác được. Bà đòi chia tay, người ấy nhất định không chịu đồng ý. Nhưng trước sức ép của gia đình, sức ép của sự trách nhiệm thì cũng đành phải buông tay với bà.

Mất đi cùng một lúc hai điều quý giá nhất với mình, cuộc sống này với bà chẳng còn gì đáng hy vọng. Tại sao ông trời lại có thể bất công quá tay với bà như vậy chứ. Đã cướp đi của bà cái quyền thiêng liêng nhất của một người phụ nữ cơ chứ. Không những thế, tình yêu cũng vì thế mà rời bỏ bà. Dù biết rằng nó cũng là quy luật tất yếu nhưng bà thật sự thấy buồn lắm. Trái tim bà nát ra thành từng mảnh. Bà chưa biết lấy lý do gì để tiếp tục tồn tại thì…

Bà gặp một người phụ nữ cụt hai tay, hai chân mà trên môi lúc nào cũng nở nụ cười tươi và vẫn tự nuôi sống được mình. So với người đó, bà vẫn còn may mắn hơn nhiều lắm. Người ta như vậy còn không từ bỏ cuộc sống, trong khi bà thì sao chứ? Bà vẫn còn có gia đình, có bạn bè, người thân bên cạnh, bà đâu có cô đơn. Bây giờ bà mà bỏ cuộc, mà buông xuôi thì họ sẽ sống thế nào. Bà tự vực mình dậy, tìm lại niềm vui trong cuộc sống cho chính bản thân mình.

Cô nhân viên ngẩng lên nhìn bà cụ già nhà quê thì không thèm tiếp

Bà không thể để nỗi khổ của mình lây sang nỗi khổ của người khác được. (Ảnh minh họa)

Trong đầu bà lúc đó đã chẳng còn khái niệm về tình yêu nữa. Bà chọn và dành tất cả cho công việc, gia đình của bà. Công việc của bà thật sự thành công ngoài sức mong đợi, cất nhắc bà lên vị trí cao hơn. Càng lên cao, và càng tự nhủ với lòng phải cố gắng nhiều hơn.

Dần dần, bà tự lập được công ty riêng cho mình với mức lợi nhuận rất cao. Ai cũng nói, đó chính là sự bù đắp rõ rệt nhất mà ông trời dành cho bà. Số tiền kiếm được, bà mở tài khoản gửi hết vào ngân hàng để dành cho đứa cháu ruột của mình. Nó rất ngoan và thương bà nhiều lắm. Nhiều lúc, bà cũng muốn có một đứa con như vậy nhưng nghĩ đến phận mình, bà lại càng thêm tủi.

30 năm sau…

Sức khỏe của bà cũng đã giảm đi nhiều, bà chẳng còn đủ sức để lo việc kinh doanh nữa. Bà giao lại toàn bộ quyền thừa kế cho cháu bà. Bà tin, nó sẽ làm tốt. Còn bà, bà muốn đi du lịch một vài nơi trước khi không còn đủ sức đi đâu nữa.

Ở vùng mà bà đến, bà chợt nhận ra lũ trẻ còn khổ quá. Mà đặc biệt, chúng nó rất thích được đi học. Nhìn lũ trẻ, bà hiểu tâm nguyện lớn nhất còn lại của cuộc đời mình chính là quyên góp tiền giúp nơi này xây dựng một vài lớp học nhỏ.

Trở về, bà đi ra ngân hàng rút tiền. Bà muốn đi một mình vì chuyện này bà cũng không muốn làm lớn nó nên.

Cô nhân viên ngẩng lên nhìn bà cụ già nhà quê thì không thèm tiếp

Bà bực quá với cái thái độ không tôn trọng người khác này của cô ta. (Ảnh minh họa)

Trở về với cuộc sống bình thường bà ăn vận cũng giản dị lắm. Bà cũng thích đi bộ hơn là đi ô tô có người đưa đón nên hôm đó đến ngân hàng, bà chỉ đi bộ tới và mặc một bộ quần áo giản dị vô cùng.

Bước chân vào ngân hàng, mọi người đổ dồn ánh mắt về phía bà. Một vài người nhìn bà, bà còn nghe rõ họ nói:

-Già thế này rồi còn đi gửi tiền ngân hàng làm gì chứ. Để tiền đó mà cho con cho cháu ăn có hơn không?

Bà chẳng quan tâm tới những lời ấy vì bà chẳng có nhiều thời gian. Bà tiến tới chỗ cô nhân viên:

-Cho tôi rút 500 ngàn với!

Bà nói xong mới chợt nhận ra là mình nói nhầm. Số tiền bà cần rút lớn hơn như thế rất nhiều. Bà đang định nói lại thì cô nhân viên ngẩng lên nhìn bà thấy bà nhà quê quá. Cô thầm nghĩ trong bụng rằng có 500 ngàn bà cũng rút rồi tỏ thái độ khinh khỉnh không thèm tiếp.

Bà bực quá với cái thái độ không tôn trọng người khác này của cô ta. Quyền con người là bình đẳng, làm gì có chuyện tôn trọng người giàu, coi thường người nghèo thế này. Ngay lập tức bà rút điện thoại ra, ấn số của ai đó.

1 lúc, đám nhân viên đang làm việc bên dưới bỗng đứng bật dậy, nghiêm túc nhìn lên và thấy khó hiểu khi tự sếp tổng xuống tận nơi bắt tay bà. Cô nhân viên bắt đầu lung túng khi sếp tổng yêu cầu check lại tài khoản của bà. Số tiền đập vào mắt khiến cô ta ngã ngửa. Tài khoản của bà có tới tận 5 tỷ. Cô ta lung túng, cúi đầu xin lỗi bà. Bà không nói gì, chỉ nhìn cô ta cười mỉm:

-Đừng đánh giá con người ta qua ngoại hình bên ngoài vì đôi khi nó chỉ là cái vỏ bọc lừa dối mà thôi.

Cầm số tiền cần rút ra về, bà thấy lòng nhẹ nhõm lắm. Tâm nguyện của bà sắp thành hiện thực rồi và bà có thể yên tâm đến một nơi khác bình yên mà sinh sống.

Linh Đan/ Theo Thể thao và Xã hội

Trang gốc:
khôngnhân viênnhìn bànhânnhìncủanỗi khổ củangườicủa bà
Tâm sự bạn đọc
Tiêu điểm tuần