danh mục khác

Con trai Lại Văn Sâm: 'Áp lực lớn khi là con sếp'

Thứ ba, 2013-04-23 09:14:04 - Nguồn:
"Thực ra tôi không thấy mọi người bảo giống. Bản thân tôi cũng không thấy giống. Người đứng ngoài nhất để nhận xét khách quan là mẹ cũng bảo tôi hoàn toàn không giống tính cách của cả bố lẫn mẹ", con trai Lại Văn Sâm - Lại Bắc Hải Đăng nói.
Chơi gameshow theo mùa là xu hướng tíchcực

* PV:  Sau hai năm du học trở về, anh bắt đầu bằng việc làm mới một chương trình đã cũ -SV. Hỏi thật, anh có hài lòng với những gì đã làm được trong SV 2012?

- Đạo diễn Lại Bắc Hải Đăng: Tôi chưa hài lòng. Ban đầu khi nghĩ xây dựng chươngtrình quay trở lại, kì vọng của lãnh đạo ban là thành một phong trào cuốn hút các bạn sinh viên.Tuy nhiên, việc cuốn hút một nửa năm đầu là không. Đến khi vào đến nửa năm sau thì SV đã cuốn hútnhưng chỉ từ phía các đội chơi. Không khí các đội chơi rất tốt, họ thực sự hòa mình, ăn nghỉ vớiSV.

Đạo diễn Lại Bắc Hải Đăng: Tính cách của tôi không giống bố (Ảnh: HữuLinh)


Nhưng ngoài đội chơi ấy lại không có sự cuốn hút. Chúng tôi đã phân tích lí do tại sao. Đúng làthời điểm này so với cách đây 12 năm hoàn toàn khác nhau.

Khán giả bây giờ được xem rất nhiều thứ, chưa kể sinh viên giờ không xem truyền hình. Họ xem mạngrồi đi làm thêm, thỉnh thoảng xem cái gì chớp nhoáng, ngắn ngắn chứ không xem chương trình dài hơitrên sóng truyền hình. Nói chung, nó là thời đại. Chính vì vậy, tôi nghĩ SV sẽ vẫn duy trì bằngcách làm cho nó ngắn lại và phải theo mùa chứ không thể kéo dài một năm như SV 2012.

* Ý tưởng chơi SV theo mùa đã được nhà báo Lại Văn Sâm công bố ngay từ khi SV 2012 khởi động.Tại sao phải sau một năm các anh mới bắt đầu hiện thực hóa ý tưởng này?

- Kế hoạch sản xuất của năm sau bao giờ cũng được xây dựng từ năm trước. Khi xây dựng SV 2012, lúcđấy chúng tôi chưa nghĩ đến việc chơi theo mùa. Đến khi nghĩ đến việc chơi theo mùa thì chúng tôiđã xây dựng kế hoạch cho cả năm nên vẫn chạy chương trình SV.

Và năm 2013 mới chia theo mùa. Tuy nhiên, đến bây giờ, chương trình không còn mang tên SV nữa màgọi là khung SV. Trong mỗi khung đấy, 3-4 tháng một lại là một format dành cho sinh viên. Mấy thángđầu là Mr&Miss, rồi chương trình chúng tôi đang làm là Việt Nam của tôi, mấy tháng sau nữa làTài năng sinh viên…

Mỗi format là một đơn vị độc lập, có một tiêu chí riêng. Mr&Miss là cuộc thi dành cho các bạnnam thanh nữ tú trong trường, Việt Nam của tôi thi tìm hiểu về văn hóa, lịch sử của Việt Nam, Tàinăng sinh viên là cuộc thi tài năng dành cho sinh viên, cuối cùng là thi làm clip ca nhạc. 

* Ý tưởng này được anh học từ bên Australia?

- Trên thế giới, tất cả các format hiện đại chỉ duy trì theo mùa, chứ ít kéo dài cả năm bởi dù hayđến mấy nhưng người ta sẽ chán. Thời gian hai năm học bên Australia, tôi khảo sát tất cả các formatngười ta xây dựng và nghiên cứu thì nhận ra rằng, họ đều tính theo mùa.

Ví dụ như mùa đông, mọi thứ sẽ tập trung cho Noel, đến mùa hè, nghỉ hè nhiều, ca nhạc phim ảnh giảitrí lại tập trung vào đấy. Mùa đầu năm là mùa đi làm, người ta sẽ đưa thông tin nhiều. Xây dựngchương trình theo mùa là một xu hướng tích cực. Ở phương Tây, người ta nghiên cứu cảm nhận củangười xem rồi mới xây dựng các format theo mùa chứ không đơn giản là nghĩ. Và tôi học cáiđấy.

* Đúng là "đụng" đến gameshow thời buổi này rất khó, chưa kể phải làm hay thì lại càng khó hơn.Khó như vậy có khiến những người sản xuất gameshow mất đi sự say mê?

- Thực ra, tôi nghĩ là khi VTV3 ra đời, truyền hình đang là mốt thời thượng, làm cái gì người tacũng thích. Ca nhạc cũng thích, phim truyện cũng thích, phim tài liệu, thiếu nhi cũng thích. Nhưngbây giờ truyền hình không còn là một kênh giải trí thời thượng, người ta xem internet rất nhiều,cập nhật hàng ngày.

Nên không chỉ gameshow đâu mà tất cả những gì làm liên quan đến truyền hình bây giờ đều khó cả. Cáckênh truyền hình bên ngoài cũng có áp lực khó khăn, không dễ để họ duy trì và làm. Tôi từng nóichuyện với những người làm kênh truyền hình bên ngoài, họ đều nói làm truyền hình lỗ. Người ta phảisử dụng nguồn tiền từ việc kinh doanh khác để nuôi công việc truyền hình.

Tuy vậy, việc khó khác với hứng thú. Ở đây, mình phân ra hai loại. Một là làm truyền hình theo dạngcông việc. Mình sinh ra, học đúng ngành rồi tìm đúng công việc thì đương nhiên được giao việc gì,mình phải làm cho hết trách nhiệm. Thứ hai là những người đam mê sản xuất chương trình. Có nhữngngười càng khó họ càng hứng thú.   

Áp lực vì phải "đẻ" ra ý tưởng

* Nhắc đến anh, khán giả nhớ đến các chương trình mang tính chất trẻ trung như Rung chuôngvàng, SV, thậm chí hơi con nít như Vườn cổ tích, Đồ rê mí. Không nhiều người biết đến anh trong vaitrò đạo diễn các chương trình "người lớn" như Ai là triệu phú, cuộc thi Hoa hậu Việt Nam… Có cảmgiác cái tên Lại Bắc Hải Đăng không thể lớn được trong mắt khán giả. Anh có buồn về điềuđấy?

- Cơ hội được làm các chương trình lớn như Hoa hậu Việt Nam, lễ trao giải Cánh diều vàng, Trí tuệViệt Nam… là may mắn. Bởi vì những đơn vị ấy muốn VTV sản xuất và họ mời VTV3 để làm. Thế nên tôivẫn nói đó là sự may mắn. Và thực tế, khi sản xuất các chương trình như thế, chúng tôi có phongcách khác với bên ngoài.


Bên ngoài, đạo diễn quyết định mọi thứ và làm cái tên của mình rất quan trọng. Còn ở trong ban củachúng tôi, rất nhiều bộ phận cùng làm, tức là để ra sản phẩm, đạo diễn hình hay đạo diễn ánh sáng,người làm kịch bản hay đạo diễn sân khấu, vai trò gần như tương đương nhau. Công bằng hơn là đạodiễn chương trình hoa hậu không nên chỉ có tên một mình tôi mà phải là tên của các anh em cùng làm.Thế nên, gọi tôi là đạo diễn chương trình Hoa hậu Việt Nam tôi cũng ngại không dám nhận chức danhấy.

Còn việc bị "đóng đinh" với các chương trình trẻ, tôi nghĩ thế cũng là tốt. Ở Mỹ, có MC nam dẫnchương trình Nghe trẻ em nói từ lúc hơn 30 tuổi đến khi hơn 70 tuổi và ông rất thành công. Nếu maymắn bây giờ mọi người vẫn nhớ tôi làm Vườn cổ tích, đó cũng là thành công. Tôi không nghĩ có điềugì đáng buồn.

* Phòng mới do anh quản lí mang tên Ý tưởng và tổ chức sự kiện. Như vậy là VTV3 đã chính thứcbắt tay "cày cuốc" để mở rộng địa hạt của mình ngoài gameshow và chương trình truyền hình thựctế?

- Tôi phải giải thích một chút về cái tên Ý tưởng và tổ chức sự kiện. Ý tưởng là sản sinh ra các ýtưởng. Tổ chức sự kiện trên thế giới thực tế như thế nào tôi không dám nói. Còn trên các bài nghiêncứu tôi được học, có một thể loại mới mà chỉ có thời hiện đại mới hình thành là Media Event - dịchđơn giản là sự kiện truyền thông.

Một sự kiện truyền thông bao gồm tổng hòa sự kiện mà hạt nhân là chương trình truyền hình trực tiếptrên truyền hình. Kèm theo đó là hoạt động như thông tin trên báo chí, các bữa tiệc tổ chức trướcđó. Như Oscar là sự kiện truyền thông, hạt nhân là đêm trao giải được THTT. Nhưng trước Oscar còncó thảm đỏ, công bố danh sách đề cử trên các chương trình truyền hình hoặc đăng tải trên báo, mạng…Và nguyên giải Oscar ấy được gọi là sự kiện truyền thông.

Chúng tôi muốn tổ chức sự kiện như thế chứ không phải theo quan niệm làm sự kiện quảng bá cho cácsản phẩm. Xưa nay chúng tôi mới chỉ dừng ở mức lo sản xuất một chương trình truyền hình. Tôi muốnhướng tới một cái toàn diện.

Nó là những cái cũ nhưng được gom thành một cái mới. Cũng giống như ban đầu người ta chỉ làm tintức, phóng sự nhỏ sau phải làm cả một bản tin thời sự đã cảm thấy rất lớn. Hay mới đầu chỉ làm mộtchương trình giải trí nhỏ dịch từ nước ngoài và phát sóng như VKT, sau người ta nghĩ đến sản xuấtcả một chương trình Trò chơi liên tỉnh và được nước ngoài đầu tư.

Ban đầu nghe có vẻ to tát nhưng khi triển khai việc đó lại đơn giản, thay vì tôi phải lo truyềnthông hay PR, tôi có thể liên hệ với các đầu mối để hỗ trợ. Quan trọng là cần phải có một đầu mốiđể hoạch định làm những cái gì. Hi vọng chúng tôi có thể làm được những việc đấy.

* Vừa nhận cương vị mới, lại là con sếp, anh có bị áp lực không?

- Chắc chắn là có. Tôi gặp áp lực khá lớn. Tôi vẫn nói đùa với mọi người trong phòng, các bạn lànhững người rất trẻ, tên phòng lại là ý tưởng mà trong năm không "đẻ" ra ý tưởng mới rồi bản thânchương trình mình đang làm không có ý tưởng mới thì… vứt đi.

Người ta sẽ cười thế này thì nghĩ ý tưởng cho ai bởi ý tưởng cho bản thân còn chưa có. Đấy thực sựlà áp lực. Hiệu quả của phòng đã có hay chưa, tôi chưa dám khẳng định nhưng hướng đi này là cầnthiết trong tương lai. Bởi nếu không chuẩn bị cho định hướng cần dạng phòng chức năng như thế thìcó nghĩa mọi thứ sẽ dậm chân tại chỗ.

Tính cách của tôi không giống bố

* Anh có cảm thấy khó chịu khi nói đến anh kiểu gì người ta cũng đi kèm với cái tên nhà báo LạiVăn Sâm?

- Đây cũng là câu hỏi tôi phải trả lời rất nhiều. Ban đầu, tôi cũng cảm thấy không thích. Nhưng sauđấy thành quen, thôi thì cái gì quen quá rồi thì cũng không còn thấy khó chịu nữa. Thậm chí, tôicòn thấy "ok" và thấy có một người rất hiểu mình làm việc cùng cũng là một lợi thế. Nên thôi, mìnhgạt qua những cái không dễ chịu để tận hưởng những cái dễ chịu cho đỡ mất thời gian.

* Từ đồng nghiệp đến nhân viên đều gọi anh bằng một biệt danh rất dễ thương - anh Ka. Chứng tỏanh là một "sếp" khá thoải mái?

- Ka là tên ở nhà của tôi. Những người thân quen gọi như thế và mọi người cứ thế truyền tai nhau.Mọi người bảo đặt tên cho tôi là anh Ka "phân" rồi anh Ka "deadline"… bởi tôi phân công lịch nhiềuquá.

Tôi không quan tâm lắm đến việc mọi người triển khai công việc như thế nào mà chỉ quan tâm đến kếtquả. Nhiều khi tôi hơi hà khắc trong nhận định. Còn đâu chắc phải hỏi các bạn làm cùng mới có câutrả lời chính xác.

* Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Anh giống bố anh ở điểm gì?

- Thực ra tôi không thấy mọi người bảo giống. Bản thân tôi cũng không thấy giống. Người đứng ngoàinhất để nhận xét khách quan là mẹ cũng bảo tôi hoàn toàn không giống tính cách của cả bố lẫnmẹ.

* Chưa bao giờ anh hào hứng nói chuyện về gia đình mình. Có vẻ như đối với anh, gia đình là"vùng cấm" mà giới truyền thông không thể xâm phạm?

- Đúng vậy. Đã gọi là đời tư thì tôi nghĩ không cần thiết phải "show" lên cho mọi người thấy. Cũngkhông phải cái gì bí mật nhưng coi như là giữ riêng cho gia đình mình.

 * Xin cám ơn anh!
Phiên bản cache tại địa chỉ:
Yêu cầu xóa tin
Tin cùng ngày