
|
Tôi đã đọc rất nhiều mục Tâm sự của các bạn, tôi cũng đã nhờ đến chuyên gia tâm lý để tư vấn. Nhưng đến nay tôi vẫn chưa dám đưa ra quyết định cuối cùng, mặc dù đơn xin ly hôn tôi đã gửi tới tòa án và ngày mai tôi phải đến tòa theo giấy hẹn. (Văn) From: Văn Tôi ở tỉnh lên thành phố học đại học, tôi mua được căn nhà khá rộng rãi đón mẹ tôi lên 1 năm thì cưới vợ. Tôi và vợ tôi lấy nhau đã được 12 năm, chúng tôi có 2 con, 1 trai 8 tuổi và 1 gái 11 tuổi. Khi cưới nhau được 3 tháng thì cô ấy có bầu và tôi cho cô ấy ở nhà không đi làm công nhân nữa. Tôi thì làm đủ việc như kinh vật liệu xây dựng, nông sản, làm trang trại, kinh doanh nhà trọ và làm cho công ty liên doanh. Cuộc sống sung túc. Nhưng cũng từ đây mâu thuẫn nẩy sinh. Tôi thì tiết kiệm còn cô ấy thì hoang phí. 16 phòng trọ và một cửa hàng doanh thu một tháng gần một trăm triệu giao cho cô ấy hết chỉ để lo chi tiêu trong gia đình, nhưng cô ấy nói không đủ. Tôi khuyên bảo cô ấy và giao trách nhiệm cho cô ấy lo sinh hoạt gia đình, còn tiền tôi làm ra sẽ gửi trong tài khoản để lo những việc lớn hơn như xây nhà, mua sắm xe. Tôi còn sang cả nhà mẹ đẻ cô ấy để nhờ khuyên giải. Cũng trong thời gian này mẹ đẻ tôi phát hiện cô ấy có bồ. Vì tôi thường xuyên phải đi công tác nên mẹ tôi không dám nói cho tôi biết mà chỉ phân tích và khuyên giải cho cô ấy nghe, nhưng cô ấy không những không nghe mà còn dọa mẹ tôi là "Bà có muốn tôi đi luôn không". Vì con trai và vì cháu mà mẹ tôi phải im lặng tiếp tục khuyên ngăn và nói với em gái tôi khuyên cô ấy. Cô ấy vẫn chối và không nghe, cuối cùng cô em gái phải nói cho tôi nghe trong dịp giỗ bố tôi. Tôi hỏi cô ấy và tìm hiểu về anh chàng kia. Anh ta là một người bảo vệ thường sang quán nhà tôi mua hàng. Trong lúc tôi đi công tác anh ta đã sang tán tỉnh vợ tôi. Tôi đã nói chuyện với cô ấy, đến chỗ làm của anh chàng kia để xử lý, nhưng chắc được báo nên anh ta đã bỏ trốn. Tôi đã đưa cô ấy về nhà mẹ đẻ để mong được giúp đỡ, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì. Vì nhà cô ấy có 4 cô con gái thì đã có 3 người là ly dị và lấy chồng khác. Vì thương con khi chúng còn quá nhỏ nên tôi đã phải bỏ công việc ở công ty nước ngoài thu nhập trên 1.000 USD một tháng để về bán quán và trông nom, dạy dỗ 2 đứa trẻ. Cũng trong thời gian này tôi quản lý tất cả các khoản chi tiêu của gia đình và lại phát hiện ra cô ấy nợ nần quá nhiều tiền (vài trăm triệu). Tôi gặng hỏi thì cô ấy chỉ nói quanh co hoặc không trả lời. Tôi lại phải đi thương lượng với từng chủ nợ để thu tiền phòng trọ và tiền hàng để trả dần và đến nay đã trả cho cô ấy được trên một trăm triệu đồng. Khi không còn được quản lý tiền bạc nữa thì cô ấy đòi đi làm. Mọi việc trong gia đình từ đây do mẹ tôi, tôi và một người phụ bán hàng lo hết, từ bán hàng, thu tiền nhà trọ, đi lấy hàng, đưa đón con, dậy kèm cho con. Cô ấy gần như không phải làm gì cho gia đình cả, tiền lương cô ấy giữ lại sài riêng, nhưng thỉnh thoảng vẫn ăn cắp tiền bán quán. Trong khi đó đôi lúc con gái muốn mẹ mua cho đồ dùng học tập chỉ có vài ngàn cô ấy cũng bảo nói ba mua, mẹ không có tiền. Tôi đọc rất nhiều sách của các bậc vĩ nhân, đặc biệt là của Khổng Tử và Lão Tử và gia đình tôi cũng rất gia giáo. Tôi có 6 anh chị em thì có đến 5 anh chị em có bằng đại học nên tôi luôn luôn và cố gắng dùng lòng nhân ái để cảm phục cô ấy để sao cho 2 đứa con tôi nó có cả mẹ lẫn cha, để chúng được lớn lên và trưởng thành một cách tốt nhất, để khi dựng vợ gả chồng chúng sẽ hạnh phúc và hãnh diện (hai đứa trẻ ngoan và học giỏi). Nhưng có lẽ tôi đã bất lực. Cô ấy không muốn thay đổi thì làm sao tôi làm cho ấy thay đổi được. Cô ấy chỉ thích đi, không thích ở nhà và không bao giờ đồng tiền nằm im trong túi cô ấy được, dư đồng nào là cô ấy đi ngay ra các shop, không mua áo thì cũng quần, giầy, dép... và về nhà đôi khi mặc chỉ được một lần rồi bỏ. Con cái thì không thèm quan tâm. Vừa qua tôi đã phải bán căn nhà đi và không bán hàng nữa nên mẹ tôi có về quê chơi vài tháng. Trước khi tôi về quê rước mẹ tôi lên, tôi ngồi tâm sự với vợ tôi là: mẹ sắp lên rồi em ạ, mình phải có sự thay đổi để khi lên mẹ khỏi phải buồn. Chưa nói dứt câu thì cô ấy nói ngay: Anh đừng có trông mong vào sự thay đổi của em. Em sống chỉ biết hôm nay không biết ngày mai, biết đâu ngày mai chết đi thì sao. Nghe đến đây thật sự tôi đã bị choáng. Mọi cố gắng và nỗ lực của tôi coi như con số không. Tôi nói với cô ấy là mình sẽ chia tay, với điều kiện là tôi sẽ nuôi hết cả hai đứa nhỏ, cô không cần chu cấp gì hết. Cô ấy đồng ý. Ngày mai tôi sẽ phải lên tòa theo giấy hẹn. Tôi chưa biết sẽ quyết định cuối cùng ra sao. Tôi viết hơi dài, nhưng vì tương lai của những đứa trẻ, tôi mong rằng các bạn cố gắng đọc hết và cho tôi lời khuyên chân thành. Xin cảm ơn tất cả các bạn đã dành chút thời gian quý báu cho tôi. Văn Ý kiến gửi về Tamsu@VnExpress.net (Gõ có dấu, gửi file kèm). |
|
2,580,000 VNĐ
|
5,350,000 VNĐ
|
|
2,400,000 VNĐ
|
2,400,000 VNĐ
|
|
2,350,000 VNĐ
|
550,000 VNĐ
|
|
2,200,000 VNĐ
|
2,400,000 VNĐ
|
|
3,600,000 VNĐ
|
3,550,000 VNĐ
|
|
Vui lòng gọi
|
145,000 VNĐ
|
|
1,000,000 VNĐ
|
250,000 VNĐ
|
|
270,000 VNĐ
|
350,000 VNĐ
|
|
Vui lòng gọi
|
150,000 VNĐ
|
|
430,000 VNĐ
|
220,000 VNĐ
|