Điều kỳ diệu từ đôi chân tật nguyền

Thứ ba, 08/06/2010, 11:29 - Nguồn: Yêu cầu xóa tin
Điều kỳ diệu từ đôi chân tật nguyền
Chiếc bàn học của Đại chẳng giống ai.
(24h) - Ngay từ lúc lọt lòng, Vi Văn Đại đã không được bình thường như những đứa trẻ khác: hai tay co quắp, èo uột. Đôi chân dị tật không tự đi lại được. Thế nhưng đến nay đã 14 năm trôi qua, Đại vẫn không ngừng vươn lên trong cuộc sống.

Nghiệt ngã tuổi thơ

Vi Văn Đại sinh năm 1997 trong căn nhà cấp bốn nằm bên sườn dốc chênh vênh dưới chân núi Mốc Sáu - xóm Mỏ Vàng xã Thiện Kỵ (Hữu Lũng - Lạng Sơn). Vì dị tật, tuổi thơ của Đại là chuỗi ngày buồn tủi.

Anh Vi Văn Tầm, cha Đại vừa rót nước mời khách vừa kể với cho chúng tôi nghe chuyện về Đại với chất giọng đầy chua xót. "Năm 1996 tôi lập gia đình. Một năm sau Đại ra đời trong sự mong đợi của vợ chồng. Nhưng niềm hạnh phúc đã không mỉm cười với chúng tôi. Ngay từ khi lọt lòng Đại đã không bình thường.

Điều kỳ diệu từ đôi chân tật nguyền, Giáo dục - du học, giáo dục, gương sáng, học tập, tật nguyền, dị tật,

Ngay từ khi lọt lòng Đại đã không bình thường.

Quá chua xót và đau đớn, khi Đại được 35 ngày tuổi thì mẹ Đại bỏ nhà đi. Tôi như bị xát muối vào lòng. Nhiều hôm thằng bé khát sữa đòi bú, tôi phải lấy nước ngô thay sữa. 3 tháng biết lật, 6 tháng biết bò, 9 tháng lò cò chạy đi. Đại chẳng thế, 15 tháng tuổi em vẫn chưa biết lật...

Bà nội của Đại tâm sự: “Khi cháu lên hai tuổi, tôi đưa sang nhà hàng xóm chơi. Nghe lũ chúng bạn gọi mẹ, cu cậu cũng bập bẹ gọi theo. Trưa thấy bố nó đi làm về Đại gọi: “Bố ơi mẹ mẹ...?”

Tôi chết lặng người khi nghe Đại gọi như vậy. Tôi vội bế Đại vào lòng mà cổ thì nghẹn đắng. Vắng mẹ, cái cơ thể vốn đã không bình thường lại càng không bình thường hơn. Nhưng rồi Đại vẫn lớn lên trong tình yêu thương, chăm sóc của người cha.

Đôi chân diệu kỳ

Đến tuổi đi học thấy bạn bè đùa vui đến lớp, Đại cũng đòi đi: “Lúc đầu đưa con đến trường với hi vọng con mình được chơi cùng bạn bè cho vui. Chứ những đứa trẻ chân tay lành lặn còn chưa học được huống gì người như Đại” - anh Tầm cho hay.

Đến lớp, cậu bé Đại được ngồi ở mảnh chiếu góc cuối lớp. Tay không cầm được nên Đại ngồi bệt dưới đất hì hục kẹp phấn vào hai ngón chân tập viết. “Có lúc Đại đang viết bỗng dưng người ngã về phía sau. Đôi chân duỗi thẳng ra và giẫy đành đạch do bị chuột rút. Đại tập viết nhiều quá mà hai ngón chân của Đại sưng tấy lên, tím bầm lại. Thế nhưng Đại vẫn cứ nằng nặc không chịu bỏ cuộc”. Cô giáo Nguyễn Thị Hợp nhớ lại.

Bù lại đôi tay không cử động được nhưng Đại lại có đôi chân rất khéo và cái đầu thông minh. Từ lớp 1 đến lớp 5, Đại đều đạt học sinh giỏi. Năm học lớp 6 và lớp 7 vừa qua dù phải đi mổ chân, phải nghỉ hơn một tháng để điều trị nhưng Đại vẫn đạt được danh hiệu học sinh tiên tiến.

Cô Nguyễn Thị Thuý - Hiệu trưởng trường THCS Thiện Kỵ cho hay: “Đại là trường hợp rất đặc biệt. Dù bị tàn tật nhưng em đã vượt qua mặc cảm bản thân và học khá. Theo quy chế, Đại được miễn các buổi lao động nhưng em vẫn nằng nặc đòi tham gia”.

Điều kỳ diệu từ đôi chân tật nguyền, Giáo dục - du học, giáo dục, gương sáng, học tập, tật nguyền, dị tật,

Em không muốn làm người thừa. Em muốn học thật giỏi để sau này được làm thầy giáo.

Đi học, người ta giơ tay khi muốn phát biểu. Còn Đại, em “giơ chân” phát biểu. Chiếc bàn học của Đại cũng chẳng giống ai. Vì không ngồi được trên ghế nên người cha đã nghiên cứu và đóng cho Đại một tấm phản bằng gỗ đủ lớn để Đại ngồi lên đó và học bài. Hiện giờ Đại đang tập cho đôi chân của mình làm những công việc nhỏ trong sinh hoạt hành ngày như nâng chén nước, cầm lược…

Nhìn cậu bé 14 tuổi với dáng đi “chim cánh cụt”, đôi tay bị khèo chĩa về phía trước, đôi chân thì dị tật, ít ai ngờ rằng cậu đã vượt qua số phận, làm được nhiều điều tưởng như không thể. Đại chia sẻ: “Dù em không có được may mắn như các bạn khác nhưng em không muốn làm người thừa. Em muốn học thật giỏi để sau này được làm thầy giáo dạy những bạn có hoàn cảnh giống em”.

24H.COM.VN (Theo Bee.net.vn)
Trang gốc:
Giáo dục
Tiêu điểm tuần