Các tin nổi bật
Từ khóa thông dụng
Tâm sự bạn đọc - Đôi lúc em quên là mình đã có chồng

Đôi lúc em quên là mình đã có chồng

Cập nhật: 30/09/2008 - 15:03 - Nguồn:
Dưới đây là phiên bản cache tại địa chỉ

 - Anh nói em hãy hy sinh cho sự nghiệp của anh, cũng chính là để gia đình mình có một cuộc sống tốt hơn. Em không biết cuộc sống tốt hơn đó là như thế nào khi mà vợ chồng, con cái phải ở xa nhau.
 

Đôi lúc em quên là mình đã có chồng

Anh quá mải mê sự nghiệp (Nguồn: www.writeopenstory.com)

Anh nhẩm tính xem thời gian mình ở bên nhau được bao lâu. Từ ngày mình là vợ chồng, em luôn phải tính từng ngày được ở gần nhau. Em vẫn hiểu là vì hoàn cảnh mà anh phải xa em, nhưng em lo sợ cuộc sống hôn nhân của mình rồi sẽ ra sao khi vợ chồng mỗi người một nơi, anh chỉ về thăm em những ngày cuối tuần.

Lúc đầu thì anh bảo, muốn kiếm tiền để lo cho em cuộc sống tốt hơn, rồi mình còn có con nữa. Em vẫn biết với người đàn ông việc lo cho vợ, cho con là rất quan trọng, nhưng cuộc sống đủ đầy vật chất mà tình cảm vợ chồng phai nhạt dần vì khoảng cách xa nhau, liệu có đáng không anh?

 

Rồi em có thai. Báo cho anh, anh đã vui mừng dặn dò em đủ điều. Em cũng vui, nhưng khi gọi cho mẹ, mẹ vui nhưng lại thở dài, lo cho em "rồi con sẽ khổ lắm, khi một thân một mình, chồng không ở gần". Mẹ bảo em "hay gọi thằng Nam về đi con, nghèo khổ có nhau vẫn hơn, nó mải mê sự nghiệp quá, chỉ khổ con thôi...". Em nhẹ nhàng cúp máy, em hiểu hết những gì mẹ lo lắng. Nhưng em nào nói được anh. Hy vọng có con rồi anh sẽ nghĩ cho em nhiều hơn...

Không hiểu sức mạnh nào giúp em có thể chịu đựng bền bỉ như vậy. Một thân một mình sống thui thủi, tự em lo mọi việc. Có lần em bị ngã cầu thang, phải nhờ chị bạn ở cơ quan đưa đi khám, bác sỹ bảo suýt chút nữa thì ảnh hưởng đến cái thai, chồng đâu, sao đi một mình. Tránh câu hỏi của bác sỹ, em quay sang chỗ khác để giấu những giọt nước mắt rơi. Em mừng vì việc em ngã đã không ảnh hưởng tới con. Thời gian anh ở xa, con chính là người thân duy nhất của em.

Con mình sắp 2 tuổi rồi nhưng anh nào có biết nỗi vất vả phải nuôi con một mình của em. Em vẫn phải đi làm và chăm sóc con một mình. Nhiều việc dồn lên vai khiến em quá bận và đôi lúc em quên mất là mình còn có chồng. Em đã quên đòi hỏi trách nhiệm của anh đối với mẹ con em, hay tại em đã nói nhiều mà không có chuyển biến nên giờ em đã quên.

...Rồi anh được cử đi học ở nơi mẹ con em sống, anh động viên em là sắp được về gần hai mẹ con rồi. Em cũng vui, nhưng ngần ngại vì không thấy đằng sau câu nói đó là sự hứa hẹn của một cuộc sống gia đình lâu dài. 

 

Anh khoe với em bao nhiêu dự định, nào là học xong khóa học này tương lai của anh sẽ khác, sẽ được đề bạt này kia... nhưng trong tương lai của anh, không thấy tính đến mẹ con em. Mẹ con em đâu cần ở gần anh khi anh được cử đi học.

 

Em đã hỏi thẳng anh, dù em không trông chờ ở anh câu trả lời như ý em muốn. Em có nói, ở xa nhau mấy năm là quá đủ rồi. Khi con còn nhỏ, bao vất vả em đã chịu một mình, nhưng giờ con đã lớn, cũng đã biết gọi bố, em cần anh ở cạnh con để con được hưởng tình yêu thương của một người bố. Rồi trong nhà cũng cần một người đàn ông, anh có biết em thấy thế nào khi phải tự tay thay bóng điện hay sửa vòi nước trong nhà tắm không...?

Nhưng anh lại muốn em phải hy sinh...!?

  • Thúy Vân

Chia sẻ của bạn!

Từ khóa liên quan đến bài viết: Đôi lúc em quên là mình đã có chồng

anh,

con,

một mình,

cuộc sống,

cuộc sống tốt hơn,

mẹ con,

sống tốt hơn,

cuộc sống tốt,

một,

Các tin khác:
Mới cập nhật
Tin cùng ngày