- Kinh nghiệm sau vô số lần tuyển HLV ngoại đã khiến VFF chủ động hơn và khôn khéo hơn trong việc tuyển người. Tưởng chừng ông Goetz chắc xuất, ông Lechantre lại nhảy vào "đấu giá ngược"
Ai đó đã nói rằng những lần tìm kiếm HLV ngoại của VFF giống như tình yêu của chàng trai phố với cô gái quê, ‘‘gái quê’’ VFF rất hay bị chàng trai phố xỏ mũi thậm chí là cho ăn quả đắng. VFF đã từng mất tiền oan trong bụ Letard, hay phải chấp nhận tăng lương cho ông Calisto bởi những ‘‘chiêu’’ của ông thầy đã được Việt Nam hóa này. Nhưng đó đã là chuyện xưa, kinh nghiệm giúp cho người ta trưởng thành, và VFF giờ đã khôn khéo hơn, nắm đằng chuôi trong cuộc tuyển chọn HLV ngoại. Ai nói gì cứ nói, VFF giờ cứ kín như bưng và âm thầm tiến bước.
Dư luận thì cứ sốt lên xình xịch, nhưng VFF thì vẫn cứ chơi bài muốn nhanh thì cứ phải từ từ. Những thông tin mà các lãnh đạo VFF mở lòng với giới truyền thông cũng chỉ ở mức nhỏ giọt, mỗi người phát biểu một kiểu khiến thông tin cứ ‘‘ảo’’ như trong màn sương mù. Ông Nguyễn Lân Trung còn khẳng định, ‘‘Chúng tôi chẳng nói hết tháng 4 sẽ công bố tân HLV, chúng tôi cũng không nói 2 HLV người Đức đã vào chung kết, đấy là báo chí tự nói đấy chứ’’. Giữa tháng 3 đến đầu tháng 4 rồi đến cuối tháng 4, người chịu trách nhiệm cung cấp thông tin cho báo giới của VFF vẫn cứ cười tươi giữ nguyên 1 điệp khúc: ‘‘Vẫn đang thương lượng’’.
Không phải VFF không sốt ruột, mà bởi giờ đây, trước một công việc mang tính rủi ro cao, những nhà lãnh đạo của bóng đá Việt Nam đã đi từng bước chắc chắn để có được ‘‘hàng chất lượng cao giá phải chăng’’. Trong thời kì "mật ít ruồi nhiều", người cần việc phải tự đi tìm việc, VFF khi tuyên bố tuyển HLV đã nhận được cả tá hồ sơ. Chặng nước rút cuộc đua còn lại 2 ứng cử viên chính là ông Goetz và Gede người Đức. Phút cuối, Gede rớt đài, Goetz tưởng chừng ăn chắc thì lại có thêm cái tên Lechanche đột ngột ngáng đường.

Trái với những lần thương lượng trước, VFF cứ bị xỏ mũi bởi phải chạy theo ông HLV ngoại. Việc chọn người còn dính dáng đến cả cò, cùng nhiều yếu tố khác, rồi lại thiếu thông tin, đâm ra nhiều khi một số lãnh đạo bóng đá Việt Nam cứ bị mắng oan. Đã chọn người, phải cho người đi xin việc thấy được rằng ông cần việc, ông đi xin việc thì ông phải theo tôi chứ chẳng thể để cái kiểu bằng mọi giá phải tuyển được người. VFF đã rất khéo léo để có thể giữ nguyên được mức lương đã chốt của mình, cho các ứng cử viên tự đấu giá ngược với nhau.
Ông cựu HLV ĐT Camaroon Lechantre năng lực ổn nhất, nhưng đòi mức lương là 30.000 USD/tháng. Ông Goetz tưởng chừng như đã ăn chắc, bởi năng lực tốt, mức lương yêu cầu là 25.000 USD/1 tháng. Trong quá trình thương lượng, cả 2 HLV này đều đã ngỏ ý sẽ nỗ lực để tìm tiếng nói chung với VFF. Đầu tháng 5 tới, có thể cả 2 HLV này sẽ sang Việt Nam để đàm phán trực tiếp, muốn thắng cuộc, đương nhiên cả 2 ông thầy ngoại đều phải cân nhắc thiệt hơn.
Từ đó có thể thấy, VFF hiện tại đang nắm đằng chuôi, nắm phần chắc chắn hơn trong cuộc tìm kiếm HLV trưởng cho ĐTQG. V-League đã không còn là thiên đường cho cầu thủ ngoại dạng phủi, vị trí thuyền trưởng của ĐTQG cũng chẳng còn phải chỗ để những ông thầy ngoại thất nghiệp năng lực tầm tầm có thể nhảy vào làm ngay kiếm tiền lương cao. Chậm mà chắc, thế vẫn cứ hơn.
Một lãnh đạo của VFF đã lại khẳng định ‘‘Cứ từ từ, cuối tháng 4 chưa có thì đến đầu tháng 5 sẽ công bố’’, và lần này, hi vọng quá trình thương lượng ‘‘làm giá’’ công phu của VFF sẽ thành công. Bóng đá Việt Nam sẽ có một ông thầy mới còn ‘‘xịn’’ hơn cả Calisto.
Hy vọng thế!
Quang Anh

