http://image2.tin247.com/pictures/picsmall/2013/06/28/100/woe1372415946.jpg

“Liệt sỹ” trở về sau 40 năm: Hai thế hệ một tấm lòng

Thứ sáu, 2013-06-28 - Nguồn: Yêu cầu xóa tin

Trong vòng tay đồng đội, bạn bè ông đã cười, đã khóc ...

 


Trong vòng tay đồng đội, bạn bè ông đã cười, đã khóc đã chia vơi đi những đơn đau mà chiến tranh tàn khốc gieo lại suốt 40 năm dài…


Tri ân những con người cũ

Có lẽ ông Phan Hữu Được sẽ trở thành liệt sỹ hẳn nếu như sau khi bị thương rồi trôi dạt vào bờ mà không được ông Hiệu cứu vớt. Người đàn ông nghèo sống bên bờ sông Mê Kông ấy đã cứu ông rồi tận tình dùng lá cây, rễ cây rừng để cứu chữa. Kết quả khám bệnh mới đây nhất tại Bệnh viện Đại học y Hải Phòng cho thấy, trên cơ thể ông có rất nhiều vết xương gãy đã có từ rất lâu nhưng không được băng bó nên giờ vẫn chưa liền.
Quãng đời ông Được bị cắt ra làm hai bắt đầu từ mùa khô năm 1973 năm ấy. Từ đó ông chỉ còn biết mình có một người quen duy nhất là ông Hiệu.


 
 Liệt sỹ trở về sau 40 năm: Hai thế hệ một tấm lòng
Ông Được cố nhớ và nhận ra người đồng đội cũ trong ảnh

Những rau rừng, những hạt gạo hiếm hoi đã được ông Hiệu để dành để nấu cháo loãng cứu sức người “liệt sỹ”. Từ đó cho đến hết chiến tranh, ông Hiệu nhận ông Được làm em nuôi và cho ở cùng gia đình. Một cơ thể đầy thương tật ông đã đương đầu với những đau đớn, với những nhức buốt trong sự yêu thương giản dị của ông Hiệu.

Khi bom đạn ngừng rơi, ông Được được người anh nuôi gửi theo đoàn người tránh nạn ở Campuchia về lại miền nam Việt Nam với hi vọng giúp ông tìm lại được gia đình. Trí nhớ chỉ là con số không ông biết mình là ai, ở đâu mà tìm về? Thế là lang thang, là đói rách, là cô đơn, đau đớn.

Ông Được kể: “Cái chân tôi cứ mưa xuống là đau buốt, sưng vù lên chỉ có thể kéo lê giữa đương. Còn cái đầu thì quay quay không nhìn thấy gì cả. Những ngày đấy, tôi đói lắm.”
Ngày ngày ông quét chợ, lao động tự do để đổi cơm, tối lấy vệ đường, lấy góc chợ làm chỗ ngả lưng. May mắn thay, năm 2000, ông Đào, công nhân cao su Sadec đã nhặt ông về nhận làm em nuôi và chữa trị cho bớt bệnh tật. Ông Được kể: “Bây giờ về nhà mình rồi nhưng tôi nhớ ông Đào lắm. Tôi nhớ những ngày đói rét, đổ bệnh không làm nổi gì để có cái ăn. Ông ấy đã cho tôi ăn và đối xử với tôi rất tử tế.”

Người công nhân cao su nghèo chỉ có thể giúp ông Được có thế. Hàng năm, vào mùa lấy mủ cao su, anh Tài, con ruột ông Đào lại dẫn ông Được sang lại cam phu chia đi làm thuê. Những lúc trái gió trở trời, Tài chăm sóc ông tận tình.

Ngày trở về của ông Được cũng nhờ lòng tốt của hai bố con người lính trẻ Phan Xuân Biên, Bộ tư lệnh Hải Quân Hải Phòng. Anh Biên tâm sự: “Tôi nghe đứa bạn tôi bảo là có ông Được, em ông Cầu, người Hải Phòng đi bộ đội rồi bị thương mất trí nhớ cần tìm lại gia đình. Thấy thương quá, một mặt nhờ tiếp mọi người, một mặt tôi gọi điện thoại cho bố để xem cụ lớn tuổi cụ có giúp được gì không.”

Còn ông Cứ (bố anh Biên) cho biết: “Khi nghe con trai tôi nói vậy tôi linh cảm ngay đên ông Phan Hữu Được liệt sỹ 40 năm, em ông Phan Hữu Cầu, cách nhà tôi có 200 mét.”

Cùng nhiệt tình, cùng mong muốn tìm lại nơi nương tựa thân thích nhất cho một người đồng bào cô đơn, đói khổ suốt 40 qua, họ - những con người cũ của hai thế hệ - đã giúp ông Được trở lại căn nhà xưa trong vòng tay của 2 người cháu.



Nước mắt hạnh phúc.

Ấm lòng ngày về


Sau khi Dân trí đăng thông tin về “liệt sỹ” Phan Hữu Được, những người đồng đội của ông ở nhiều tỉnh trên cả nước đã nhận ra ông. Họ đã ngay lập tức đón lấy một tâm hồn suốt bao nhiêu năm cô đơn, cơ hàn.

Trong vòng tay đồng đội, những ngày qua, ông Được đã dần khôi phục trí nhớ. Đặc biệt, có rất nhiều người lính trẻ, trong quân phục màu xanh, tìm về tận nơi thăm hỏi động viên người cựu binh trở về sau cuộc chiến. Hai thế hệ, những người đồng đội già tràn nước mắt khóc vì thương bạn mình, trẻ cũng ngấn lệ vì đồng cảm, trân trọng và biết ơn.

Ông gọi những người lính, không phân biệt tuổi tác, là đồng đội. Với ông, những con người đã và đang bảo vệ đất nước đều trở nên rất đỗi thiêng liêng.



Ông Được vui mừng đón Bộ chỉ huy quân sự thành phố Hải Phòng về thăm



Ngày 25/6, rất nhiều đơn vị quân sự đóng quân tại Hải Phòng và nhiều tỉnh tình lân cận đã về thăm, tặng quà tới ông Được, như một cuộc hội ngộ không hẹn mà gặp. Hôm đó cũng là ngày rất nhiều đồng đội cũ trên chiến trường Trường Sơn cũng lần lượt ghé về. Ông Được hết cười rồi lại khóc, cứ thế họ cứ miên man trong những ký ức.

Ông Bùi Mạnh Hùng, một đồng đội cùng chiến trường xưa với ông Được, chia sẻ: “Ngày ấy, ông Được là thuyền trưởng lái tàu chuyển vũ khí, lương thực từ mạn dưới theo sông Mê Kông lên bàn giao lại cho chúng tôi để phân phát các đến quân lính. Hôm nay còn gặp nhau giao hàng. Ngày mai đã nhận được tin tử trận. Đau thương nhưng không ai sợ hi sinh cả.”

Đại tá Trần Hạnh Kiểm, nguyên Phó Chủ nhiệm chính trị Bộ biên phòng, đã không cầm được nước mắt khi gặp ông Được. Đại tá Kiểm cho biết: “Tôi cũng chiến đấu trên dải sông Mê Kông ngày đó. Cũng đã từng nhiều lần lặng lẽ khóc khi tự tay chôn cất đồng đội mình. Anh Được, một người lính tưởng cũng đã nằm lại vô danh nơi bìa rừng, đầu suối nào đấy, nay may nắm trở về. Dù hạnh phúc lắm nhưng nhìn anh thế này tôi vẫn đau quá. Mất mát của chiến tranh biết bao giờ bù đắp đủ.”


Ông Được nhận bộ quân phục các chiến sỹ biên phòng gửi tặng


Thiếu tướng Lê Đình Huy, Cục trưởng Cục trinh sát Bộ đội biên phòng Việt Nam, kể: “Khi đọc được thông tin của bác Được trên Dân trí, tôi đã nhiều đêm không ngủ, trăn trở, đau xót và cảm thương với một con người mà mình chưa được gặp. Tôi là một người lính của hôm nay nhưng với những gì bác Được đã cống hiến, chịu đựng thì ngàn vạn những chiến sỹ Việt Nam bây giờ và sau này phải mãi mãi ghi ơn, học hỏi.”

Nói đoạn, ông ôm lấy ông Được, sờ nắn lên nhưng dẫu tích của chiến tranh xưa đang hằn trên cơ thể gầy đen ấy rồi khóc nức nở.
Anh Nguyễn Văn Thể, Cục điều tra chống buôn lậu, Tổng cục Hải quan Việt Nam, đã chạy xe suốt hơn 100 km từ Hà Nội để dò đường về tận thôn Tự Tiên, xã Tiên Minh để thăm hỏi tặng quà cho “người liệt sỹ” mà theo ông là “một anh hùng”.

Nguồn : Dân Trí
Yêu cầu xóa tin
được một về năm ông thế hệ trọ trở về hai thế hệ ông được