Dịch vụ HOT   iNET   
Thế giới Online
Ruou | Rượu ngon đẹp, rẻ chất lượng và uy tín
Hệ thống kệ chứa hàng công nghiệp , dân dụng , kệ trưng bày sản phẩm, kệ siêu thị ,pallet thép , gỗ , nhựa
Chúng tôi bán các SP phục vụ môi trường và đời sống hàng ngày . Gọi công t y CP vật tư thiêt bị môi trường ĐT 2119669
Tặng 1 bộ đĩa Lord Of The Ring khi mua đủ bộ 25 đĩa film hoạt hình Doreamon
Những chiếc áo điệu như thế này năm nay rất đươc chuộng !!
152,872,741
Cập nhật trong ngày: 272
Tổng số tin: 732,023

Những lúc khổ cực chúng tôi không cãi nhau vì tiền

Dưới đây là phiên bản cache tại địa chỉ:

Đồng lương của tôi với mức 3 triệu đồng một tháng kéo dài từ ngày chúng tôi cưới cho đến hơn một năm sau mới được cải thiện. Nhưng trong suốt thời gian đó, chúng tôi không xin ai, cũng chả ai cho chúng tôi cái gì và chúng tôi vẫn sống mà không hề có một lời cãi vã hay một suy nghĩ gì về nhau cả.
>Đề nghị ly dị vì chồng chẳng kiếm ra tiền

Từ: jimmi To
Đã gửi: 15 Tháng Chín 2011 1:27 CH

Khi đọc xong bài viết của bạn Duyên và nghĩ lại hoàn cảnh của mình, tôi thấy mình thật hạnh phúc với vợ thân yêu của tôi. Tôi sinh ra và lớn lên tại Điện Biên, còn vợ tôi thì ở Bắc Giang, hai nhà chúng tôi cách nhau 600 km.

Chúng tôi đã yêu nhau ngay từ khi cô ấy học năm thứ nhất, nhưng không dám nói, không dám thể hiện bất cứ điều gì chứng tỏ mình có tình cảm với nhau chỉ vì khi đó tôi mới đi làm. Tôi không có một cơ sở nào để dám yêu khi mà nuôi bản thân mình thôi cũng còn chật vật. Còn cô ấy, là một người xinh đẹp theo đánh giá tôi và của mọi người, lại có rất nhiều người đàn ông có điều kiện và địa vị theo đuổi.

Khi vợ tôi bước vào năm học thứ 4, chúng tôi đã đến với nhau như định mệnh. Lúc đó đường công danh sự nghiệp của tôi vẫn là trắng tay. Chúng tôi quyết định sống với nhau và cưới nhau dưới sự lo lắng của cả 2 bên gia đình, không biết chúng nó sẽ sống thế nào nơi đất khách quê người.

Cả hai bên gia đình đều muốn chúng tôi hãy đợi thêm một năm nữa, khi đó vợ tôi đã ra trường và đi làm rồi cưới. Nhưng chúng tôi sợ rằng, nếu đợi như vậy rồi cô ấy về quê xin việc thì chúng tôi mãi mãi không đến được với nhau.

Thế rồi quyết định ngày cưới của hai bên gia đình cũng đến. Chúng tôi cùng đi xem nhẫn cưới và mua một cặp rẻ nhất, nhưng nó là đẹp nhất, đi tìm nơi chụp ảnh cưới rẻ nhất. Ngày hạnh phúc nhất của chúng tôi cũng là ngày vợ tôi thi tốt nghiệp môn đầu tiên tại ĐH Sư phạm I, cả nhà trai chờ cô dâu trước cổng trường để đón cô ấy về làm lễ cưới.

Gia đình hai bên cũng khó khăn nên khi cưới nên toàn bộ tiền mừng được dùng để chi trả cho lễ cưới. Thậm chí, khi chúng tôi làm vài mâm báo hỷ với bạn bè tại Hà Nội, chúng tôi chỉ có 2 triệu để đặt cọc, sau đó lấy tiền mừng để trả cho nhà hàng. Sau lễ cưới hai vợ chồng có được 6 chỉ vàng làm của hồi môn.

Chúng tôi thuê một căn phòng sinh viên trên tầng 5 để ở. Hai vợ chồng sống với nhau trong một căn phòng chỉ 10 m2 bao gồm cả công trình phụ, không tivi, giường của chủ nhà, không có chăn ga, gối đệm mới mà chỉ toàn đồ từ thời sinh viên.

Thậm chỉ chúng tôi chỉ gối chung một chiếc gối từ thời sinh viên của vợ mà sao thật êm ái. Ngay cả đồ gia dụng chúng tôi cũng vẫn dùng một chiếc bếp ga du lịch, nồi cơm điện Trung Quốc mua 140 nghìn từ thời sinh viên, có một chiếc nồi, một cái chảo, vài ba cái bát đủ để 2 vợ chồng dùng.

Sau 3 tháng cưới cũng là lúc vợ tôi đã mang bầu từng đó thời gian. Tôi nghĩ cần phải tìm một nơi rộng rãi hơn để sau này vợ sinh con thì có chỗ cho bà ra trông cháu. Chúng tôi đã thuê được một căn nhà cấp 4 lụp xụp trong Học viện cảnh sát với giá 800 nghìn mỗi tháng. Vợ chồng dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi và tiền bố mẹ cho, khoảng 20 triệu đồng để mua một số vật dụng cần thiết cho cuộc sống và chuẩn bị cho em bé sinh.

Vợ tôi ra trường và nghỉ ở nhà mang bầu, vì khi đó cũng không thể nào đi xin việc ở đâu. Với đồng lương ít ỏi chỉ 3 triệu đồng một tháng của tôi, vợ tôi đã phải rất tằn tiện chi tiêu, ngay cả trong ăn uống khi mình đang mang bầu. Càng nghĩ đến tôi càng thương vợ và con, nhưng làm sao để kiếm được nhiều tiền trong khi mình không có vốn để làm ăn và chỉ đi làm thuê thôi.

Đồng lương của tôi với mức 3 triệu đồng một tháng kéo dài từ ngày chúng tôi cưới cho đến hơn một năm sau mới được cải thiện. Nhưng trong suốt thời gian đó, chúng tôi không xin ai, cũng chả ai cho chúng tôi cái gì và chúng tôi vẫn sống mà không hề có một lời cãi vã hay một suy nghĩ gì về nhau cả.

Cuối năm 2009 khi công việc của tôi thay đổi và có sự tiến triển, thu nhập của tôi khi đó được khoảng 20 triệu đồng tháng, vợ tôi thì bắt đầu đi làm, con gái chúng tôi mới 17 tháng đã phải cai sữa mẹ và ở với ông bà nội tận Điện Biên. Chúng tôi không ngừng phấn đấu, và thành quả cũng mua được một mảnh đất hơn 40 m2.

Đầu năm 2011 vợ tôi chuyển công việc từ dạy học mầm non sang làm nhân viên kinh doanh, và tôi thật sự bất ngờ trước thành công của cô ấy khi chuyển sang công việc trái hẳn với chuyên môn của mình.

Hiện tại bây giờ, hai chúng tôi mỗi khi nhìn lại chặng đường đã qua đều không thể ngờ mình đã vượt qua được chừng ấy khó khăn mà không có bất cứ mẫu thuẫn nào. Chúng tôi thực sự hạnh phúc kể từ ngày cưới đã hơn 3 năm, chúng tôi đã chuyển nhà tới 5 lần, và bây giờ là lần thứ 6, chúng tôi tới ngôi nhà mới xây 4 tầng do mình tạo dựng.

Đó là hành trình gian khổ nhưng đầy quyết tâm của chúng tôi. Chúng tôi có cãi nhau, có tranh luận nhưng mọi việc hoàn toàn được giải quyết ngay khi đó. Sau mỗi lần cãi nhau, chúng tôi hiểu nhau hơn và thêm yêu thương nhau hơn. Có tình yêu đẹp hay không là do bạn, có hạnh phúc hay không là do bạn, mọi thứ vật chất chỉ như chiếc áo khoác lên mình thôi.

Hãy trân trọng những gì mình đang có bạn nhé.

Cùng chủ đề:
Đề nghị ly dị vì chồng chẳng kiếm ra tiền

vợ chồng, ly hôn, bão giá, mâu thuẫn

Từ khóa liên quan đến bài viết: Những lúc khổ cực chúng tôi không cãi nhau vì tiền

chúng tôi,

tôi,

chúng,

vợ tôi,

một,

tôi đã,

của tôi,

,

của,

Chưa bao giờ cãi nhau vì tiền dù có lúc cháy túi 15 năm đau khổ vì chồng bội bạc, chị gái tôi vẫn không ly dị
Những điều không nên nói với chồng Những điều không nên nói với chồng Những lúc yếu lòng em muốn đến bên anh Những lúc yếu lòng em muốn đến bên anh
Đau khổ vì người yêu không quên được người tình cũ Đau khổ vì người yêu không quên được người tình cũ Nhờ vợ, tôi đã có tất cả
Chồng không bao giờ nhắc đến quá khứ đau khổ của tôi Ước mơ trở về những ngày đòn roi
Tôi sợ sẽ có lúc nhắc đến quá khứ không hay của vợ Chồng tôi yêu tiền hay yêu vợ?
Cãi nhau vì vợ gà mờ chuyện ấy Cãi nhau vì vợ gà mờ chuyện ấy Chúng tôi đều có vấn đề vì người cha gia trưởng
Mới cập nhật
Tin cùng ngày
< noscript>