Các tin nổi bật
Từ khóa thông dụng
Tâm sự bạn đọc - Niềm hạnh phúc trên sự thật phủ phàng

Niềm hạnh phúc trên sự thật phủ phàng

Cập nhật: 06/04/2008 - 10:05 - Nguồn:
Dưới đây là phiên bản cache tại địa chỉ

 - Đi làm về là anh lại sà vào nựng con trai - đứa con mà anh xem như một báu vật nhỏ. Tôi nhìn anh vui đùa bên con mà thấy lòng ăn năn, day dứt. Tôi phải làm sao để nói cho anh biết sự thật về con chúng tôi. Đứa con trai mà anh luôn tự hào, luôn yêu thương ấy buồn thay lại không phải là máu mủ của anh…

Trước khi kết hôn với anh, tôi đã trải qua một cuộc tình đẹp và buồn. Người mang tình yêu đầu tiên đến cho tôi là người bạn thân từ thời chúng tôi còn chập chững chạy đùa trên sân. Tôi và người ấy đã có một tuổi thơ thật đẹp, và trong tuổi thơ đó chúng tôi luôn có hình bóng của nhau. Những chiều mưa tôi và anh cùng tắm mưa chung, cùng thả những con thuyền giấy cho trôi theo dòng nước.

Lớn hơn một chút, khi bắt đầu học chung cấp một, chúng tôi đã đi về có nhau. Anh ấy luôn là người bảo vệ tôi khỏi những trò chọc ghẹo hay bắt nạt của bọn bạn cùng lớp. Rồi năm cấp hai, cấp ba… đi đâu chúng tôi cũng có nhau như hình với bóng. Gia đình hai bên cũng đã chấp nhận tình cảm của chúng tôi, và dự định sau khi tốt nghiệp đại học, ba mẹ anh sẽ đem sính lễ qua hỏi cưới tôi cho anh ấy. Vậy mà tình yêu tưởng chừng bền vững ấy lại kết thúc buồn vì những lý do không đáng có.

Dù rất thân và luôn ở bên nhau nhưng chúng tôi lại chọn hai con đường đi rất khác. Tôi theo học ngành sư phạm, còn anh theo học quản trị kinh doanh vì anh muốn khi ra trường có thể thay ba mẹ quản lý công ty của gia đình mình.

Thời gian đầu lên thành phố, chúng tôi vẫn ở gần nhau, và anh ấy luôn bên tôi, luôn đưa đón tôi đi học. Nhưng thời gian dần trôi, khi bạn bè xung quanh ngày càng đông cũng là lúc tôi phát hiện chúng tôi đã không còn dành nhiều thời gian cho nhau nữa. Anh ấy bắt đầu tụ tập với bạn bè nhiều hơn, chúng tôi cũng không thể ngồi hàng giờ để tâm sự với nhau, như hồi còn nhỏ. Tuy anh vẫn chung thuỷ, vẫn quan tâm chăm sóc nhưng tôi không cảm thấy hài lòng, tôi luôn muốn tình cảm chúng tôi đẹp như ngày xưa. Tôi bắt đầu gây sự với anh, cố tình đi chơi với những bạn trai khác để buộc anh phải quan tâm tôi nhiều hơn.

Nhưng những gì đổi lấy chỉ là những trận cãi vã, giận hờn. Giọt nước đầy sẽ làm tràn ly, ngay sau khi tốt nghiệp, với tấm bằng loại ưu tôi xin vào làm giáo viên của một trường quốc tế ở Sài Gòn. Còn anh quyết định về quê tiếp quản sự nghiệp của cha mẹ. Ngày chia tay, tôi đã khóc rất nhiều, anh khuyên tôi về cùng nhưng với cái tính ngang ngược, quen được nuông chiều, tôi bắt anh phải ở lại bên tôi. Anh đã giận và nói lời chia tay tôi…

Mô tả ảnh.
Tôi có nên tự thú với chồng mình? (Nguồn: bwportal.com.vn)
Hôm đó trời mưa nhiều, tôi đi trong mưa và nhờ nước mưa xoá đi những giọt nước mắt còn vương trên mặt. Tôi không gặp lại anh và tôi cũng hạn chế về nhà. Gia đình hai bên rất lo lắng cho tình cảm chúng tôi và đã tìm nhiều cách để hàn gắn cho hai đứa, nhưng cả anh ấy và tôi đều vì tự ái, sĩ diện của mình mà bỏ lỡ cơ hội quay lại với nhau.

Trong khoảng thời gian đó, tôi gặp anh, người là chồng tôi ngày hôm nay. Anh bảo lần gặp đầu tiên anh đã yêu cái tính trẻ con bướng bỉnh và khuôn mặt dễ thương của tôi. Anh lớn hơn tôi gần mười tuổi và là trưởng phòng kinh doanh của một công ty lớn. Anh thương yêu, nhường nhịn tôi. Ở anh tôi tìm thấy hình ảnh của một người anh chững chạc để tôi an tâm dựa đầu vào. Tôi cố lấy hình ảnh anh để xoá đi những kỉ niệm đẹp ngày xưa với anh ấy. Vì vậy, sau nửa năm chia tay với mối tình đầu, tôi vội vã lên xe hoa với anh như trốn chạy một tình yêu không đoạn kết.

Từ khi kết hôn với anh, tôi biết mình may mắn, vì anh là một người chồng tốt, luôn yêu thương, chăm sóc và nhường nhịn tính tình sốc nổi trẻ con của tôi. Nhưng càng chiều chuộng, càng thương yêu tôi bao nhiêu thì tôi lại càng nhớ cái tính cứng rắn của người cũ bấy nhiêu. Cứ như vậy, tình yêu ngày xưa không thể chết đi, dù biết như thế là có lỗi với chồng, nhưng tôi không thể làm khác, tôi vẫn nhớ đến anh ấy.

Nửa năm sau, tôi về thăm nhà và tình cờ gặp lại người yêu cũ. Nhìn vào đôi mắt anh ấy tôi nhận thấy tình yêu ngày xưa đang sống dậy. Cả một thời kí ức tuổi thơ sống động đang lướt qua, và tôi không thể làm ngơ, không thể chối từ lời mời đi uống nước, rồi đi ăn với anh. Anh nói với tôi rằng anh rất buồn, rằng tại sao tôi và anh lại phải xa nhau chỉ vì những điều trẻ con như thế, rằng vì sao đến khi đủ trưởng thành để mang hạnh phúc đến cho người mình yêu thì chúng tôi lại không đến được với nhau. Anh chưa bao giờ khóc, nhưng ngày hôm đó là lần đầu tiên tôi thấy nước mắt anh rơi. Và tôi đã mềm lòng, đã ngã vào vòng tay anh...

Ngay sau đêm đó, tôi chia tay và quyết định không bao giờ gặp lại anh. Tôi đã phản bội chồng, như vậy cũng là phản bội kí ức tình yêu đầu tiên trong sáng của mình. Đau đớn hơn khi một tháng sau tôi phát hiện mình mang thai. Tôi từng hy vọng đứa bé trong bụng mình không phải là con anh, nhưng sao vẫn cứ thấy ăn năn, lo lắng mỗi khi chồng tôi hỏi han ân cần và thì thầm với con… Sau khi sinh, tôi sững sờ nhìn vào mặt con, sao mà giống người yêu đầu tiên của tôi đến vậy, cái nét, khuôn mặt, đôi môi v.v… Tôi càng cảm thấy mình có lỗi hơn khi chồng tôi hôn lên trán tôi và thì thầm cám ơn vì đã mang về cho anh một hoàng tử nhỏ…

Hai năm qua, mỗi lần nhìn con chơi đùa với anh, nhìn anh chăm sóc yêu thương và tự hào về con, tôi lại thấy mình có lỗi. Tôi ngày một tiều tuỵ hơn, và cái mặc cảm tội lỗi đã cướp đi nụ cười vô tư ngày xưa trên môi tôi… Tôi luôn trăn trở một câu hỏi “Có nên thú nhận tất cả với anh không?”. Tôi sợ anh sẽ xa tôi, vì tôi phát hiện ra mình cũng yêu anh, yêu nhiều lắm. Tôi còn yêu hơn nữa không khí gia đình hạnh phúc như bây giờ: có anh, có con và có tôi… 

  • Lệ Quyên
     
    Chia sẻ của bạn:

      
     

Từ khóa liên quan đến bài viết: Niềm hạnh phúc trên sự thật phủ phàng

tình yêu,

,

tôi,

anh,

với,

chúng tôi,

anh ấy,

yêu,

tôi và,

với anh

Các tin khác:
Mới cập nhật
Tin cùng ngày