danh mục khác

Tắm cho bố chồng bằng cọ toilet, rủa là nợ đời

Thứ sáu, 2013-03-22 11:42:03 - Nguồn:
Tôi thấy thật xót xa về cách hành xử của nhiều nàng dâu với cha mẹ chồng, dù bản thân tôi cũng đang là một nàng dâu.

Nhà tôi chỉ có hai anh em. Mẹ tôi đã mất nên bố ở cùng vợ chồng anh cả. Nói là anh chị nuôi bốnhưng thực ra ngôi nhà anh chị đang ở cũng là bố mẹ mua và bố tôi vẫn có một khoản lương hưu rấtkhá, đủ chi dùng những việc liên quan đến bản thân.

Nhà tôi không cách nơi anh chị ở bao xa nên tuần nào tôi cũng qua thăm bố đôi ba lần. Lần nào tròchuyện cùng bố, tôi hỏi anh chị có tốt không, bố cũng gật đầu rồi cười, khiến tôi rất yên tâm. Thẳmsâu trong lòng, tôi vô cùng biết ơn chị dâu đã chăm sóc bố khi tuổi già, bệnh tật.

Bố tôi bị bệnh parkinson, ông đi lại khó khăn, tay chân run rẩy nhưng nhờ trời, đầu óc vẫn cònminh mẫn. Vì thế, anh tôi đã sắp xếp cho bố ở ngay tầng trệt, có nhà vệ sinh liền bên. Anh đảmtrách hết những việc cá nhân của bố, chị dâu tôi chỉ lo cơm nước, lại có ô-sin hỗ trợ, đôi khiô-sin nghỉ thì chăm bố ít ngày.

Bệnh này của bố tôi không thể tránh khỏi làm đổ vỡ, rơi vãi, rồi nếu không nâng tựa thì khi tự đi,bố có thể bị ngã. Tôi biết trong nhà có người như vậy, anh chị rất vất vả nên bất cứ cái gì có thể,tôi đều hết lòng với chị dâu mình. Tôi góp với anh chị tiền thuốc thang, thuê ô-sin, thường xuyênmua đồ qua nhà hoặc cứ được nghỉ là tôi thu xếp sang lo cho bố thay chị.

Tôi cứ ngỡ, mỗi người vì nhau mà phụng dưỡng tuổi già của bố được thanh thản, yên lành, chẳng vìtình cảm thì cũng là trách nhiệm, là tấm gương để con cháu nhìn vào. Thật không ngờ...

Cơ quan anh tôi có đợt kiểm tra đột xuất nên anh ngủ luôn tại cơ quan lo việc. Đúng lúc ấy, chịô-sin cũng xin nghỉ 1 tuần về quê giỗ mẹ, thành ra chị dâu tôi phải lo mọi chuyện.

Biết thế nên đi làm về tôi ghé luôn vào nhà chị (bình thường bao giờ tôi cũng điện trước khisang). Cổng không khóa, cửa khép, tôi đi thẳng vào và sững sờ chứng kiến chị dâu tôi đi ủng cao đếngối, đeo găng tay cao su, đang dùng cây cọ toilet vừa cọ vừa dùng gáo múc nước hất thẳng vào ngườibố như người ta hất nước quét đường. Còn bố tôi run rẩy ngồi bệt trên sàn nhà tắm, mặt méo xệch,bên cạnh ông là một túi quần áo chăn màn buộc chặt...

bochong_parkinson.jpeg
Ảnh minh họa.

Tôi đã ngỡ ngàng đến nỗi một lúc lâu mới bật được tiếng "bố" rồi vứt túi đồ ăn xuống đất chạyvào. Những giọt nước mắt xót xa chảy dài khi tôi nhìn lưng bố đầy vết xước do cây cọ toilet gây ra.Tôi còn chưa kịp nói gì thì chị dâu đã vứt toẹt cái ca đang cầm xuống chậu nước rồi bảo tôi:"Cô sang thì tắm nốt cho bố đi".

Tôi cắn chặt môi, tắm vội vàng cho bố, đỡ cụ sang phòng rồi nhắn cho anh trai: "Anh về ngay,việc gấp". Mới chỉ cách 2 hôm không sang mà phòng bố tôi nồng nặc mùi xú uế. Hóa ra, bố tôingại chị dâu nên bắt mang bô vào phòng để tự vệ sinh. Ông không điều khiển được tay chân mình nênlàm đổ ra nhà, bẩn cả nhà, cả giường, cả người..., còn chị dâu tôi lại dọn dẹp, tắm rửa chobố...như thế!

Tôi đang cố nén cơn phẫn nộ thì chị nhảy vào: "Anh cô kiếm cớ việc cơ quan, xách vali đi; tôicũng có công việc, sao bắt tôi nghỉ. Mà cụ rõ là lẩm cẩm, dở hơi, không làm được thì gọi đi chogọn, lại còn bày đặt, thấy rảnh quá vẽ việc cho tôi làm à? Tôi chỉ là con dâu thôi, tôi cũng chảchăm người bệnh bao giờ, động vào cụ nhèo nhẽo ra tôi ghê lắm, tôi chỉ làm được thế. Mấy ngườithích trách móc thì tự đi mà làm. Rõ là nợ đời!..."

Có lẽ chị dâu tôi còn gào nhiều nữa nếu không có cái tát như trời giáng của anh tôi và tiếng gầm:"Cô rủa ai là nợ đời?". Chắc anh đã về ngay sau khi nhận được tin nhắn của tôi. Tôi bảoanh mình: "Chị dâu cho bố ngồi trên sàn, tắm bằng cây cọ toilet... Đồ bố đi vệ sinh dây ra, chịấy buộc chặt định vứt đi hay định ủ để khi nào anh về, ô-sin lên? Anh chị bận quá, không muốn nuôibố thì để em đón bố về nhà, sao nỡ đối xử với bố thế".

Chị dâu tôi vẫn lý luận: "Đời thuở nhà ai con trai, con gái lù lù ra mà bắt con dâu rửa ráy,giặt giũ cho bố chồng. Tôi làm vậy đã còn là tử tế, đứa khác nó mặc kệ cụ dính cứt trênngười". Tôi nước mắt ngắn dài. Bố tôi ngồi trên giường, thẫn thờ nhìn lũ con cãi nhau, lệ rưngrưng trên khuôn mặt méo mó, khổ sở. Anh tôi thì ngồi thụp xuống vò đầu bứt tai....

Tôi muốn đón bố sang nhà để tiện chăm sóc nhưng cả bố và anh đều không đồng ý. Anh nghỉ việc cơquan, mặc kệ kiểm tra kiểm chéo, ở nhà trông bố. Anh đòi ly dị "thứ vợ không ra gì", tôi can, anhlàm thế thì khổ cháu tôi, khổ tâm bố tôi nhưng để bố ở nhà chị giờ tôi chẳng yên lòng. Chị không cótình cảm thương yêu bố, giờ mới là chuyện tắm, còn các chuyện khác.. khi anh đi vắng, chị sẽ thếnào.

Nhà tôi đang căng như dây đàn. Chị dâu tôi đã sống cùng bố bao nhiêu năm, được bố mẹ chăm chút chotừng ly từng tý, dù chẳng máu mủ ruột già nhưng sao nỡ lạnh lùng hơn băng giá. Rồi lũ trẻ nhìn vào,sau này chúng nó sẽ đối xử với anh chị ra sao? Ai rồi chẳng phải già, phải ốm? Hay những luân lýthường tình của đời đã bị những tư tưởng thời kinh tế thị trường át rồi!

Phiên bản cache tại địa chỉ:
Yêu cầu xóa tin