
| ro_ro111123@yahoo.com | ||
|
Chào tất cả các bạn! Đây là lần đầu tiên tôi xuất hiện trên chuyên mục Xả này. Tôi quá đau khổ, hụt hẫng và dường như thất vọng về những gì đang xảy ra với tình yêu của tôi. Tôi bối rối và dường như ko biết tìm cho mình một hướng đi nào cho đúng đắn cả.
Những lời tâm sự của tôi sau đây mong các bạn hãy giúp tôi tìm ra hướng đi cho riêng mình. Mối tình đầu của tôi thật đẹp va thánh thiện, tôi luôn tự hào về tình yêu đó của tôi. Tôi và em đã yêu nhau rất lâu rồi. Ngày ấy chúng tôi chỉ mới học cấp 3. Chúng tôi vô tư trong sáng và hồn nhiên .Rồi chúng tôi vào đại học. Em và tôi mỗi người học ở một nơi cách nhau rất xa. Phải gần đến 1000km. Nhưng điều đó không phải là trở ngại với chúng tôi. Mỗi lúc tôi nhớ em, hay những lúc em nói nhớ tôi thì chẳng có gì có thể ngăn cản được tôi. Tôi vội quên đi tất cả thu xếp mọi thứ và tìm đến nơi mà em đang đợi tôi. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, tình yêu của tôi và em ngày càng mãnh liệt hơn. Chúng tôi dường như không thể sống thiếu nhau. Có tháng tôi đã vào với em 2-3 lần. Quên lãng cả chuyện học hành và thi cử. Vì ở bên em tôi thấy mình chẳng cần gì hơn thế nữa. Rồi tôi và em cũng tốt nghiệp ra trường. Sau 1 thời gian ngắn em đã xin được một công việc ổn định ở Hà Nội. Còn tôi sau khi ra trường, vì học trái nghành nên tôi đã gặp rất nhiều khó khăn để có thể xin được một công việc ở Hà Nội. Tôi chỉ có thể xin được việc ở Thành phố Vinh, quê hương của tôi và em. Ngày ấy chúng tôi đã rất đau khổ và dường như tuyệt vọng về mọi thứ. Chúng tôi đã bàn với nhau nhưng mọi thứ vẫn không có lối đi nào cho 2 đứa. Và dường như em và tôi đã dần xa nhau. Và rồi vào một ngày tháng 3 năm 2007. Khi đó chúng tôi mới chỉ ra trường được mấy tháng. Em nói với tôi rằng “Anh ơi? Em yêu người khác nhé...” Tôi im lặng, tôi chỉ nghĩ rằng em đùa với tôi. Vì chúng tôi vẫn còn yêu nhau rất nhiều. Vì vậy tôi không tin. Nhưng mọi thứ nhiều khi không như chúng ta đã nghĩ. Người thứ 3 đã xuất hiện. Đó là người anh em họ của một đứa bạn học cùng lớp với em. Anh ta xuất hiện thật đúng lúc. Lúc mà chúng tôi đang đau khổ và tuyệt vọng vì yêu nhau bao nhiêu năm trời mà có thể sẽ không đến được với nhau. Anh ta đã an ủi em, động viên em, thậm chí đi chơi với em. Một ngày tháng 4, em về thăm gia đình. Tôi và em vẫn gặp nhau, nói chuyện với nhau. Và tôi chẳng có cảm giác gì là chúng tôi đã xa nhau cả. Gặp lại em, tôi vui lắm, trong lòng xao xuyến…Nhưng niềm vui đến với tôi chẳng được lâu. Ngồi với tôi và em đã kể về anh ta rất là nhiều. Em nói rằng: “Anh ấy rất tốt, anh ấy luôn động viên và an ủi em". Em còn bảo với tôi rằng. Anh ta nhát lắm, quen nhau lâu rồi, đi chơi với nhau mà chẳng dám cầm tay em. Tôi thật chẳng biết nghĩ gì hơn. Buổi chiều cùng ngày em lại hỏi tôi:" Anh ơi, làm sao để người khác biết là mình chưa hôn ai bao giờ nhỉ?" Tôi chỉ nghĩ rằng em hỏi cho vui thôi nên tôi đã không nói gì. Đến sáng hôm sau tôi lại vào chơi với em, nhưng em đang ngủ ngon nên tôi không nỡ đánh thức em dậy, tôi lấy điện thoại của em và hí hoáy xem có gì mới không?(Vì tôi và em thường hay xem điện thoại của nhau). Nhưng các bạn biết không? Những gì tôi thấy tôi không tin vào mắt mình nữa. Những tin nhắn của tôi em đã xóa hết, chỉ còn lại toàn là tin nhắn của người thứ 3 kia. Tin nhắn thật tình tứ, trong số đó có một tin nhắn của người thứ 3 kia gửi cho em “Nụ hôn đầu tiên thật ngọt ngào, cám ơn em...” Đầu óc tôi quay cuồng, trời ơi. Chẳng lẽ những gì em hỏi tôi lúc chiều là thật ư? Lúc ấy tôi chỉ muốn chạy đi đâu đó thật xa để không phải nhìn thấy em nữa. Từ ngày đó chúng tôi đã dần xa nhau. Em không nói nhưng tôi biết rằng em đã chủ động chia tay. Tôi đã quá đau khổ và tuyệt vọng. Tôi đã cố gắng quên đi tất cả. Và bắt đầu tiến hành cho công việc của riêng mình... Chúng tôi dường như đã chia tay. Rồi một ngày cách đó không lâu, em gọi điện cho tôi và trách tôi rằng “anh đã không yêu em, anh nói rằng quên là quên được có phải không? Em còn giải thích rằng những gì em nói trước đây và những gì anh biết là em thử xem anh có còn yêu em nữa không? Nói thật thời gian đó tôi vẫn còn yêu em rất nhiều, khi em gọi điện cho tôi. Bao nhiêu kỉ niệm của tôi và em lại hiện về trước mắt tôi. Và rồi tôi tin em vì tôi biết tôi còn đang yêu em rất nhiều. Cuộc sống của tôi lại bước sang trang mới. Tôi quyết định gác lại tất cả ra Hà Nội xin việc để được ở bên em. Ngày tôi ra Hà Nội cũng là ngày sinh nhật của người thứ 3 kia. E rủ tôi đi sinh nhật cùng em, tôi buồn lắm, không muốn đi, nhưng vì em, tôi đã miễn cưỡng đi cùng. Mọi thứ rồi cũng qua đi. Vì người thứ 3 kia đã đi ra nước ngoài. Cho đến 1 ngày em đi làm, còn tôi ở nhà. Vì buồn nên tôi đã đi tìm quyển Nhật kí của chúng tôi lâu nay vẫn viết để đọc. Khi mở vali ra, tôi ko thấy nhật kí mà chỉ thấy 1 bức ảnh củaa tôi và 2 chiếc phong bì rất đẹp. Thật không thể tưởng tượng nổi. Trên phong bì, em tự xưng là Mimi , ở dưới người nhận lại là tên của người thứ 3 kia chứ không phải là tôi. Ở giữa phong bì còn ghi: Nguyễn Trần... và Nguyễn Trần... là tên của 2 đứa con sau này mà em và người thư 3 kia sẽ đặt. Vì em họ Trần, và người thứ 3 kia họ Nguyễn. Trời ơi! Mọi thứ như sụp đổ dưới chân tôi, tôi như phát điên (chẳng lẽ họ đã đi quá xa với nhau, và đã có ý định sinh con ư?) Lúc đó tôi đã có những suy nghĩ rất tiêu cực, nhưng tôi cũng đã kịp bình tĩnh lại. Tôi đã đưa cho em xem, và rồi em lại giải thích. Thế rồi tôi lại tin em và mọi thứ lại đâu vào đó. Thời gian trôi đi, một lần gần đây nhất, tôi nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ, tin nhắn có nội dung “Mày có phải là... người yêu mày tên là... Mày không biết à, người yêu mày đã ngủ với bạn tao rồi đấy..." Và tiếp đó là những lời lẽ rất thô tục mà tôi không tiện nói ra. Đến lúc này thì tôi không còn giữ được bình tĩnh nữa, sức chịu đựng cũng có giới hạn, tôi đã làm ầm ĩ lên với em,(tất nhiên là chỉ có tôi và em biết, ngoài ra không có ai biết nữa). Tôi trách em, tôi nặng lời với em. Mấy ngày đó tôi như một thằng điên, thường có những suy nghĩ tiêu cực. Thậm chí đã có lúc tôi đã nghĩ đến cái chết... Em giải thích với tôi, nhưng tôi đã bác bỏ tất cả. Em bảo rằng tôi không tin em. Tôi chẳng muốn nói gì bây giờ cả. Tôi tin em chứ. Nhưng các bạn đọc thử logic tất cả mọi chuyện đã xảy ra giữa em và người thứ 3 kia. Các bạn sẽ kết luận như thế nào... Tôi chẳng biết nghĩ thế nào cho đúng cả, trong lúc tôi và em thế này. Vậy mà em vẫn liên lạc với người đó. Cách đây mấy hôm tôi còn đọc được thông điệp mà em đã gửi cho người đó "Anh về Việt Nam bao giờ vậy?Sao không cho em biết..." Tôi không thể tin nổi vào mắt mình nữa...Với một người đàn ông thì sự nghiệp phải là số một, nó luôn phải đặt lên hàng đầu. Nhưng với tôi thì tôi lại có suy nghĩ khác. Tôi cần người tôi yêu, tôi cần một gia đình hạnh phúc bên người tôi yêu. Đơn giản bởi vì tình yêu chỉ có duy nhất là một mối tình đầu. Còn sự nghiệp ư? Chúng ta còn rất rất nhiều cơ hội mà. Tôi đã từng không nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ về công việc của tôi, tôi cũng đã từng từ bỏ một công việc ổn định để được ở bên em, chăm sóc và lo lắng cho em. Nhưng đổi lại tôi đang nhận được cái gì đây chứ. Chỉ là sự đau khổ, dằn vặt và vô vọng. Tôi đã sai rồi phải không các bạn. Tâm sự của tôi hơi dài, nhưng mong các bạn hãy dành cho tôi một chút thời gian để giúp tôi tìm ra lối thoát cho riêng mình vì tôi đang thật sự đau khổ và tuyệt vọng. Một phút dành riêng cho người con gái tôi yêu: "Em yêu à. Anh yêu em như vậy vẫn chưa đủ hay sao, mọi chuyện đã xảy ra, đến giờ phút này đây anh vẫn còn yêu em nhiều lắm. Anh nhớ em nhiều lắm em biết không? Không có em ở bên cạnh, cuộc sống với anh thật tối tăm, mịt mù và vô nghĩa. Nhưng anh cũng không thể đứng vững sau những gì đã xảy ra..." Hãy cho tôi một lời khuyên hay một đôi lời tâm sự. Cảm ơn các bạn nhiều! | ||
|
400,000 VNĐ
|
250,000 VNĐ
|
|
700,000 VNĐ
|
1,386,000 VNĐ
|
|
1,089,000 VNĐ
|
200,000 VNĐ
|
|
300,000 VNĐ
|
250,000 VNĐ
|
|
350,000 VNĐ
|
2,633,000 VNĐ
|
|
160,000 VNĐ
|
Vui lòng gọi
|
|
650,000 VNĐ
|
350,000 VNĐ
|
|
210,000 VNĐ
|
145,000 VNĐ
|
|
290,000 VNĐ
|
200,000 VNĐ
|
|
99,000 VNĐ
|
160,000 VNĐ
|