Tôi có ngờ đâu H đã yêu tôi từ lâu mà tôi vô tư chả biết gì. Có lẽ vì rất tôn trọng tôi, không muốn làm tôi suy nghĩ và cậu ấy cũng biết tôi sẽ không bao giờ yêu mình nên H đã chôn chặt tình cảm với tôi.
Tôi và H là đôi bạn chí cốt. Chúng tôi học với nhau từ thời cấp 2. Ngày đó, tôi là một cô bé chăm ngoan, học giỏi, còn H là một học sinh cá biệt. Vì thế, cô giáo chủ nhiệm đã xếp tôi ngồi cạnh cậu ấy để kèm cặp H học hành. Lúc đó, lớp tôi có phong trào “Đôi bạn cùng tiến”, mọi người phải có trách nhiệm giúp đỡ bạn học tập.

Tôi có biết đâu cậu ấy yêu thầm mình (Nguồn:
Thời gian đầu ngồi cùng nhau, H rất hay bắt nạt, chạnh chọe với tôi, có nhiều lúc khiến tôi phát khóc. Quả thực, lúc đó, tôi rất ghét và tức bạn ấy. Nhưng vì nhiệm vụ được giao nên tôi vẫn nhiệt tình bảo bạn ấy học. Tôi còn đến nhà bạn ấy để học nhóm. Rồi tôi thấy bạn ấy chăm học dần lên, điểm kiểm tra cũng cao hơn. Bạn ấy đã biết nghe lời bố mẹ, thầy cô. Bạn ấy cũng không còn bắt nạt tôi nữa, có trò chơi gì còn hay rủ tôi cùng chơi.
Cuối năm học đó, H từ một học sinh cá biệt, học lực trung bình đã được xếp loại hạnh kiểm tốt, học lực khá. Tình bạn của chúng tôi theo thời gian cũng dần được phát triển. Chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân thiết. Hai đứa rất hay trò chuyện, tâm sự với nhau. Tôi luôn động viên H học hành, bảo cho cậu ấy những điều hay lẽ phải trong cuộc sống, dạy cậu ấy cách đối nhân xử thế. H. rất quý mến, nể phục tôi. Có điều gì khúc mắc trong cuộc sống cậu ấy lại kể với tôi và xin tôi cho lời khuyên. Có thể nói, cậu ấy coi tôi là thần tượng của mình.
Học với nhau hết cấp 3, chúng tôi vào 2 trường đại học khác nhau. Tình bạn của chúng tôi vẫn rất gắn bó. Hai đứa vẫn hay nói chuyện cùng nhau. Chúng tôi cũng hay tâm sự về chuyện tình cảm. Qua những cuộc nói chuyện giữa tôi và cậu ấy, H biết rằng cậu ấy không phải là mẫu hình người yêu của tôi.
Ra trường, tôi lấy chồng. Với tôi, anh ấy là người đàn ông tuyệt vời. Tôi rất hài lòng về chồng mình. Và chúng tôi đã có một cô công chúa rất xinh.
Còn H, mãi đến khi tôi có con gái đầu lòng, cậu ấy mới có người yêu. Nhưng khi tôi hỏi về người yêu, cậu ta giọng buồn buồn, bảo chẳng bằng một phần của tôi, rồi cậu ấy bảo tôi đừng hỏi nhiều về chuyện đó. Tôi cũng vô tư nên không hỏi về chuyện đó nữa.
Rồi một hôm người yêu của H tìm đến gặp tôi. Cô ấy bảo bao nhiêu năm nay, H luôn âm thầm yêu tôi. Ngay cả khi đã yêu cô ấy mà cái bóng của tôi quá lớn khiến cậu ấy không thể dành cho cô ấy một tình yêu trọn vẹn được. Cậu ấy luôn so sánh tôi và cô ấy. Tôi luôn là chủ đề của những tranh luận, ghen tuông giữa họ. Cô ấy bảo cô rất yêu H nhưng cô không chấp nhận việc người yêu mình luôn mang trong tim bóng hình của người khác. Cô ấy khóc rất nhiều rồi cầu xin tôi nếu thương H và thương cô ấy, muốn họ hạnh phúc thì hãy ra khỏi cuộc đời của H, hãy làm sao để H ghét tôi và sau này đừng liên lạc gì với cậu ấy nữa.
Quả thật, lúc đó, tôi rất sốc. Tôi có ngờ đâu H đã yêu tôi từ lâu mà tôi vô tư chả biết gì. Có lẽ vì rất tôn trọng tôi, không muốn làm tôi suy nghĩ và cậu ấy cũng biết tôi sẽ không bao giờ yêu mình nên H đã chôn chặt tình cảm với tôi. Còn tôi, tôi chỉ coi cậu ấy là một người bạn thân. Tôi cũng không ngờ vì tôi mà tình yêu của H không được trọn vẹn.
Quả thật, tôi không muốn mất đi 1 tình bạn đẹp đã bao năm gắn bó, mất đi một người bạn tốt. Nhưng nếu như tôi cố níu giữ tình bạn này, có thể tôi sẽ làm cho H luôn thấy khổ tâm, làm cho tình yêu của cậu ấy không được trọn vẹn. Mà tôi thì luôn mong muốn cậu ấy được hạnh phúc, luôn muốn những gì tốt đẹp nhất cho cậu ấy. Tôi đang rất khó xử.
-
Thu Hiền












































