- Việc đình chỉ hoạt động của Trung tâm Dạy nghề, trợ giúp người khuyết tật và người nghèo tỉnh Vĩnh Phúc đã diễn ra trong khoảng hơn 2 tháng, việc đó khiến nhiều học viên khuyết tật đang sống và học tập ở trung tâm không biết đi đâu. Thêm vào đó, khoản tiền mà tỉnh đã kí quyết định hỗ trợ học viên theo các nghị định trước đó cũng “mất hút”. Cán bộ và học viên của trung tâm này trở nên hoang mang.
Quyết định nhỏ, ảnh hưởng lớn
Trung tâm Dạy nghề, trợ giúp người khuyết tật và người nghèo tỉnh Vĩnh Phúc là một trung tâm tư thục, được thành lập theo Quyết định 4727 QĐ-UBND ngày 22/12/2008 của UBND tỉnh Vĩnh Phúc. Trung tâm được cấp giấy đăng kí chứng nhận hoạt động dạy nghề, cho phép đào tạo nghề cho người nghèo và người khuyết tật. Các nghề đào tạo như thêu ren, may, cơ khí, tin học.
![]() |
| Các học viên khuyết tật còn nán lại trung tâm để may những chiếc màn do cán bộ nhận về để tạo việc làm. |
Ngày 23/3/2010, Sở LĐTBXH có gửi đến Trung tâm một văn bản, trong đó có nói về “lá đơn xin giải thể” của ông Nguyễn Văn Thành, Giám đốc Trung tâm. Vì lá đơn đó, Sở cho đình chỉ hoạt động tuyển sinh và đào tạo của trung tâm.
Chị Đỗ Thị Chi, một cán bộ khuyết tật của Trung tâm kể lại: Ngay sau quyết định đó, Trung tâm bị dỡ đi các bảng biển ghi nội dung hoạt động, các lớp học vào thời gian cuối ngừng lại.
Việc ngừng hoạt động khiến nhiều cán bộ của Trung tâm lao đao: “Bản thân khuyết tật đã tủi thân lắm. Khi được lên làm việc ở trung tâm, họ đã là hi vọng của cả gia đình, bây giờ trung tâm đột ngột bị đình chỉ mà không có lý do rõ ràng, họ không đủ can đảm trở về nói với gia đình. Nhiều cán bộ đi lang thang, có cán bộ đi ra bến xe, trường xe… làm gì họ cũng làm”, chị Trần Thị Tú, Phó Giám đốc Trung tâm chia sẻ.
![]() |
| Có hòa nhập thì những người khuyết tật như anh Đàn mới có thể làm việc. Không được hòa nhập nên buồn, anh thêu bức tranh mãi chẳng xong. |
Anh Nguyễn Văn Đàn là người khuyết tật vận động, anh học nghề thêu ren ở Trung tâm. Không thể đi và làm việc nặng, anh chỉ có đôi tay khéo léo. Anh tâm sự: Ngày trước, tôi có học tin học ở tỉnh, học xong mãi chẳng có người đón đi làm. Nghề tin cũng dần quên hết. Nay được học nghề thêu ren, tôi muốn ra Trung tâm làm việc và gặp gỡ bè bạn thế nhưng Trung tâm bị đình chỉ. Về nhà buồn, tôi thêu có một bức tranh mà làm mãi cũng chẳng xong.
Mẹ anh Đàn là nông dân, bà thương con nhức lòng nhưng không phải lúc nào cũng có thời gian bên con, bà chỉ có một ao ước là con được đi làm. Cái bà mong ở anh Đàn không phải là thu nhập mang về, mà là chỗ để hòa nhập.
Trần Thị Phương bị khiếm thính, Nguyễn Anh Tuấn bị khuyết tật vận động, Nguyễn Thị Loan là con hộ nghèo… Các em đều đã từng học tập tại Trung tâm, khi kết thúc khóa học, các em vẫn ở lại xưởng may. May mỗi chiếc màn em được 1000 đồng, thế nhưng nếu chăm chỉ, mỗi ngày các em vẫn kiếm được từ 50 đến 60 nghìn.
Ngày Trung tâm bị đình chỉ hoạt động, các em vẫn bám trụ may nốt những chiếc màn do cán bộ Trung tâm nhận về, kiếm thêm thu nhập. Bám trụ nhưng vẫn buồn, nếu Trung tâm phải ngừng hoạt động thật sự thì ước ao đơn giản là được làm việc của Đàn, Phương, Tuấn, Loan… những người “đặc biệt” thật khó thực hiện.
Để người nghèo, người khuyết tật ăn ‘bánh vẽ’?
Vào những ngày cuối tháng 5, báo VietNamNet nhận được đơn thư của các cán bộ và học viên tại Trung tâm Dạy nghề, trợ giúp người khuyết tật và người nghèo tỉnh Vĩnh Phúc. Lá đơn không chỉ trình bày bức xúc vì việc Trung tâm bị đình chỉ, họ còn nêu về việc kinh phí hỗ trợ đào tạo theo Nghị quyết 16 và Nghị quyết 34 của Hội đồng Nhân tỉnh Vĩnh Phúc từ năm 2009, chỉ được phát nhỏ giọt đến Trung tâm, nên đến nay Trung tâm chưa có tiền để chi trả cho các học viên.
Theo Nghị quyết số 34 về quy định một số chính sách hỗ trợ đối với hộ nghèo, người nghèo, thôn đặc biệt khó khăn và xã thuộc vùng khó khăn từ năm 2009 đến năm 2010 của Hội đồng nhân dân tỉnh Vĩnh Phúc: “Hỗ trợ đào tạo nghề cho người nghèo, là 100% học phí học nghề, hỗ trợ tiền ăn, tiền đi lại cho người học nghề/1 tháng bằng 50% mức lương tối thiểu do nhà nước quy định trong từng thời kỳ”.
![]() |
| Tỉnh đã có nghị quyết quy định mức hỗ trợ cho người khuyết tật học nghề, nhưng người đi học chờ mãi không thấy hỗ trợ. |
Tương tự trong Nghị quyết 16, hỗ trợ cho người khuyết tật học nghề với số tiền cụ thể để họ yên tâm học nghề và làm việc.
Theo các văn bản về kế hoạch thực hiện nghị quyết thì sau khi khai giảng lớp học nghề 15 ngày các trung tâm sẽ nhận về 70% tiền hỗ trợ, khi nghiệm thu kết thúc khóa học thì được nhận 30% còn lại.
Năm 2009, Trung tâm Dạy nghề, trợ giúp người khuyết tật và người nghèo tỉnh Vĩnh Phúc đào tạo được 958 học viên. Các học viên này đều là người nghèo và người khuyết tật thuộc diện được hỗ trợ bởi Nghị quyết 16 và 34. Thế nhưng trong số 4 khóa học, chỉ có 2 khóa nhận được một phần hỗ trợ, còn hai khóa khác chưa hề được nhận hỗ trợ của tỉnh. Số tiền còn thiếu hỗ trợ của riêng Trung tâm là hơn 1.139 triệu đồng.
Chị Đỗ Thị Chi, cán bộ của Trung tâm cho biết: Người khuyết tật ở Trung tâm rất mất niềm tin vì trước khi đi học, họ được biết có chính sách ưu tiên như vậy nhưng thực tế, kết thúc khóa học sự quan tâm vẫn không thấy đâu. Mệt mỏi nhất là các cán bộ, người dân nghi ngờ cán bộ Trung tâm lấy tiền về và tiêu mất. Trong khi thực tế chúng tôi chưa nhận được hỗ trợ từ Sở.
Chính sách của tỉnh Vĩnh Phúc hỗ trợ người nghèo và người khuyết tật đã được quy định cụ thể trong các văn bản của tỉnh, thế nhưng khi vào thực hiện thì “trắc trở”, điều này khiến không ít người nghèo và người khuyết tật nghi ngờ, mất niềm tin vào sự quan tâm của Đảng và Nhà nước.
-
T.Phan





















































