Yêu 3 năm bạn trai chỉ nắm tay, sợ anh không bình thường tôi thử “chuyện ấy” trước khi kết hôn và nhận cái kết choáng

Thứ bảy, 17/06/2017, 17:27 - Nguồn: Yêu cầu xóa tin

Tại sao 3 năm yêu nhau anh không đòi hỏi gì cả. Đi du lịch cũng không muốn chung phòng với em. Là thế nào anh nói đi.

Tôi và anh là đồng nghiệp của nhau, tôi vào làm được tròn tháng thì anh đi công tác về. Ngay lần đầu gặp anh tôi đã bị cảm nắng trước vẻ ngoài điển trai của anh rồi. Rất may đó không phải là tình cảm một phía, bởi vì mấy hôm sau trong giờ ăn trưa anh đã chủ động lại gần chỗ tôi ngồi rồi hỏi han làm quen. Chúng tôi nảy sinh tình cảm cũng từ sau lần đó.

Yêu nhau 3 năm, anh quan tâm chăm sóc chiều chuộng tôi hết lòng. Tôi chỉ cần hắt hơi, sổ mũi là anh đã mua thuốc và cháo tới tận nhà ép tôi uống. Ai cũng bảo số tôi sướng vì có người yêu vừa đẹp trai, kiếm tiền giỏi lại chiều bạn gái hết mức như thế. Tôi cũng tự thấy số mình may mắn thật.

Đã có 3 kì nghỉ hè bọn tôi đi du lịch cùng bạn bè, tuy nhiên chúng tôi vẫn chưa một lần đi quá giới hạn. Suốt thời gian đi chơi ấy, anh vẫn chăm sóc quan tâm tới tôi nhưng lạ một điều chưa bao giờ anh đòi hỏi chuyện ấy. Dù nhiều lần bạn bè gợi ý chúng tôi thuê chung phòng, tôi có ý chờ đợi từ phía anh, song cuối cùng anh vẫn quyết định ở cùng bạn kia và để tôi ở với mấy cô bạn gái.

Yêu 3 năm bạn trai chỉ nắm tay, sợ anh không bình thường tôi thử “chuyện ấy” trước khi kết hôn và nhận cái kết choáng

Đã có 3 kì nghỉ hè bọn tôi đi du lịch cùng bạn bè, tuy nhiên chúng tôi vẫn chưa một lần đi quá giới hạn. (Ảnh minh họa)

– Sao ông An nhà mày lại thế nhỉ. Ai cũng mong đi du lịch được ở cùng với bạn gái mà.

– Thì anh ấy muốn giữ gìn cho tao tới ngày cưới thôi mà.

– Nhưng thời này làm gì còn ông con trai nào giữ gìn tới mức ấy nữa. Ông nào chả muốn đòi hỏi trước khi cưới cơ chứ. Em xem thế nào chứ không lấy về lại khổ đấy.

Bạn bè nói ra nói vào làm tôi cũng lung lay. Suốt 3 năm yêu nhau, hai đứa chỉ dừng lại ở nắm tay, ôm hôn cũng không nhiều lắm. Chỉ khi nào anh đi công tác về, nhớ quá thì chúng tôi mới lao vào nhau ôm hôn mà thôi. Còn chuyện kia thì tuyệt nhiên không bao giờ xảy ra. Nghĩ cũng kì lạ thật, trong khi mấy cô bạn kể người yêu chúng nó đứa nào cũng đòi hỏi, có đứa phải cứng lắm mới giữ được, có đứa thì không giữ nổi mình.

Sau cái lần đi du lịch về anh đã cầu hôn tôi, tuy nhiên vì còn lăn tăn chuyện ấy nên tôi chưa trả lời anh ngay. Tôi bảo anh cho mình suy nghĩ 1 tháng, cho thông mọi chuyện trước khi quyết định theo anh về làm vợ. Anh không tỏ ra khó chịu gì cả mà bảo tôi cứ suy nghĩ kĩ đi. Anh đã chờ đợi tôi 3 năm rồi, thêm 1 tháng có là gì.

Kể từ hôm ấy, tối nào đi ngủ trong đầu tôi cũng có suy nghĩ không biết người đàn ông mình đang yêu, muốn gửi gắm cả cuộc đời có phải là đàn ông thực thụ hay không? Hay anh chỉ mang vỏ bọc của đàn ông thôi, thực sự tôi sợ lấy phải chồng gay lắm, bởi vì nếu anh thế thì đời tôi coi như xong rồi còn gì. Lấy chồng mà không biết tới hạnh phúc.

2 tuần trời suy nghĩ như vậy khiến tôi gầy sọp hẳn đi, làm anh lo lắng cứ ngỡ tôi bệnh:

– Em bệnh gì thì nói cho anh biết đi chứ đừng có giấu anh, nhìn em thế kia anh xót xa lắm. Hay anh đưa em đi viện khám nhé. Anh thề, nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra anh cũng vẫn sẽ cưới em, anh không bỏ rơi em đâu.

– Anh hâm à, em có bị bệnh gì đâu. Vậy tại sao? Tại sao em lại thế này.

– Là vì em… Vì em suy nghĩ…

– Em nghĩ gì, nói anh biết đi.

– Em hỏi thật, có phải anh gay không? Tại sao 3 năm yêu nhau anh không đòi hỏi gì cả. Đi du lịch cũng không muốn chung phòng với em. Là thế nào anh nói đi.

Không ngờ sau câu hỏi của tôi anh ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Em đúng là cô gái ngốc nghếch, thật sự là ngốc nghếch mà. Nếu muốn anh có phải là đàn ông thực thụ hay không thì hôm nay anh sẽ chứng minh giới tính thật cho em biết nhé”.

Vừa nói dứt lời anh lao ngay vào tôi như một con thú khát mồi: “Anh đã phải kìm nén 3 năm qua, giờ là em ép anh phải bộc lộ cái bản tính xấu xa của thằng đàn ông đấy nhé. Em đừng trách anh, nhưng anh nói trước sau hôm nay dù có thế nào đi nữa, em mà từ chối lời cầu hôn của anh là không xong với anh đâu”. Lúc này thì đúng là tôi hối hận thật sự. 2 giờ đồng hồ không ngừng nghỉ, anh khiến tôi không lết nổi khỏi giường.

Anh thì nở nụ cười mãn nguyện lắm, vội vàng bò dậy nấu cháo cho tôi ăn rồi lôi tôi đi tắm rửa. Tối ấy anh bắt tôi phải trả lời lời cầu hôn của anh, anh không cho thêm hạn nữa. Tôi chẳng còn cách nào khác chỉ biết gật đầu đồng ý trong khi người vẫn còn đau nhừ tử. Nghĩ lại vẫn thấy mình dại thật.

Đúng là mọi người nghĩ người đàn ông như chồng tôi hiếm vô cùng nhưng chuyện của tôi lại là chuyện thật. Khi yêu, dù bản năng trỗi dậy nhưng nếu chàng trai đó yêu thương người người mình sẽ cưới làm vợ thực sự thì không gì là không thể vượt qua được.

Theo Afamily

Trang gốc:
anhtôikhônganh khôngôngbạnấychuyệnchonăm
Tâm sự bạn đọc
Tiêu điểm tuần