''Bấm chân qua tuổi dại khờ'': Thơ đang cần loại nến ''tự thắp''

Văn hoá 22/02/2021 - 20:23

Sau giải Bạc, giải thưởng sách hay năm 2011 của Cục Xuất bản Việt Nam dành cho tập thơ Con chuồn chuồn đẹp nhất , tác giả Cao Xuân Sơn lại mới nhận giải thưởng thường niên, năm 2020 (được trao ngày 19/2/2021) của Hội Nhà văn TP.HCM dành cho tập thơ Bấm chân qua tuổi dại khờ (NXB Hội Nhà Văn 2019).

1. Trong thị trường sách Việt 2020 tập thơ Bấm chân qua tuổi dại khờ có thể coi là một khác lạ. Không phải sách bán chạy, tất nhiên rồi, thơ mà, nhưng lại được quan tâm đặc biệt, có tới hơn 30 bài viết về nó trên báo giấy và báo mạng. Viết từ khi tập thơ vừa ra mắt, và sau hơn 1 năm, khi nó đã được đóng dấu chất lượng bằng một giải thưởng, vẫn còn chuyện để viết. Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM có chương trình giới thiệu và 2 bài trong tập (bài Phép lạ và bài Lời của lá) được 2 nhạc sĩ phổ nhạc…
Bấm chân qua tuổi dại khờ được đồng nghiệp văn bút bàn bạc kỹ tới mức, nhà nghiên cứu văn học - dịch giả Vũ Nho cho biết: “Chúng tôi đã thống kê 101 bài thơ trong tập để tìm xem việc nhà thơ đi qua tuổi dại khờ một cách rón rén, cẩn thận, chậm rãi như thế nào” và ông đếm bài: “Như vậy, có 5 năm không công bố bài thơ nào, có 7 năm công bố mỗi năm 1 bài, có 3 năm công bố mỗi năm 2 bài. Tính ra có thời gian 15 năm ròng, tác giả chỉ công bố vỏn vẹn 13 bài thơ”. Vũ Nho muốn lưu ý đây là tập thơ được viết chậm, để kỹ lưỡng.
Kỹ lưỡng nên, theo nhà văn Hoàng Đình Quang tác giả kỳ công tìm kiếm để “… vận dụng cái kho báu ngôn ngữ dân gian vào thơ hiện đại. Những thành ngữ, tục ngữ, phương ngữ, dân ca của nhiều đời người để lại được Cao Xuân Sơn tỉa tót, “đính” vào thơ mình một cách đắc dụng. Anh làm tôi nhớ bà mẹ mình, trong công việc, trong bữa ăn, giấc ngủ, có điều gì muốn truyền cho con cháu, thảy đều “nảy ra” những câu ca, câu hát, câu ca dao rất chuẩn, rất đắc địa”.
''Bấm chân qua tuổi dại khờ'': Thơ đang cần loại nến ''tự thắp'' - ảnh 1 Nhà thơ Cao Xuân  Sơn và nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM
Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, trích thơ Cao Xuân Sơn “Lũ chúng con loi nhoi đạp lên nhau mỗi ngày/ mà thường khi cao giọng/ biết bao giờ mới ra khỏi được thua?” rồi bình: “Lại một câu hỏi nữa vang lên trong thơ. Lần này nhà thơ hỏi tất cả chúng ta, không chỉ hỏi mình. Và Bấm chân qua tuổi dại khờ là cách anh đi tìm câu trả lời. Những bước chân đi khó nhọc, thận trọng, lặng thầm và thanh thản như thơ”.
Cũng dõi theo bước thơ ấy, nhà thơ Hoàng Việt Hằng đưa ra cách tiếp cận tập thơ được giải: “Bấm chân qua tuổi dại khờ là thơ của một người luôn thủy chung, đắm đuối nhưng “chầm chậm” với thơ để đi tới mình”.