Blog Nguyên Vy: Công việc ''chân cầu''

Giải trí 10/04/2013 - 07:05

Tôi xin làm chân cầu, nối các phóng viên nhà Đài tới các cuộc thi phát thanh thế giới.

Có một câu hỏi đã trở nên quen thuộc với tôi mỗi khi tôi nói rằng tôi làm ở Đài Tiếng nói ViệtNam, đó là: "Chị là phát thanh viên/phóng viên à?". Và thật buồn cười, từ "có" không phải là câutrả lời của tôi.

Thời gian tôi làm ở Đài cũng đã được gần một thập kỷ. Tất nhiên, so với cuộc đời của một conngười thì đấy không phải là một thời gian quá dài. Nhưng so với tuổi trẻ, thì đó quả là một thờigian đáng kể. Vì như thế có nghĩa là bao nhiêu nhiệt huyết của tuổi thanh xuân, tôi đã cống hiếncho VOV cả rồi. Chỉ có điều tôi không phải là phát thanh viên, tôi cũng không phải là phóng viênhay biên tập viên, hay kỹ thuật viên, những người trực tiếp làm nên các chương trình, xây dựng nênhình ảnh của Đài trong lòng công chúng.

Nhưng nếu bạn hỏi tôi có thấy chạnh lòng không, thì thật buồn cười, câu trả lời lại là "không".Tôi vẫn thường hay nói đùa với đồng nghiệp cùng Ban rằng, nếu chúng ta là cây cầu nối Đài Tiếng nóiViệt Nam với thế giới, thì tôi tình nguyện xin làm một cái… chân cầu. Và một trong những công việc"chân cầu" của tôi rất đơn giản: Nối các phóng viên của Đài với các cuộc thi phát thanh trên thếgiới. Có thể tôi không phải là người dựng nên tác phẩm, không phải là người đoạt giải, nhưng nhữngtác phẩm phát thanh đã tham gia một cuộc thi như thế nào? Tác phẩm nào đã đạt giải thưởng?... thì tôi lại là người nắm rất rõ.

Có thể bạn không biết, nhưng trong thời gian vài năm trở lại đây, các phóng viên của VOV đã đạtđược những thành quả nhất định trong các cuộc thi phát thanh uy tín trên thế giới. Cán bộ của VOVthậm trí còn được mời tham gia vào Hội đồng Giám khảo của Giải thưởng ABU Prizes do Hiệp hội Phátthanh - Truyền hình châu Á - Thái Bình Dương tổ chức. Đây là một giải thưởng lớn, có truyền thốnglâu đời, thu hút được nhiều đài phát thanh và truyền hình lớn trong khu vực tham gia như KBS củaHàn Quốc, BBC của Anh, NHK của Nhật Bản…

Và có nhiều cuộc thi, tôi và đồng nghiệp cũng là những người đầu tiên đầy tiếc nuối khi chứngkiến tác phẩm của mình chỉ kém tác phẩm đoạt giải 0,5 điểm. Dĩ nhiên, để an ủi thì tôi vẫn luôn nóirằng việc đoạt giải cũng chỉ là mang tính hình thức. Nhưng trong tâm, tôi luôn biết rằng đấy là mộttrong những động lực giúp cho các đồng nghiệp thuộc bộ phận sản xuất chương trình của mình cố gắnghơn nữa không chỉ trong các cuộc thi, mà còn trong cả việc làm các chương trình phát thanh hàngngày. Vì một lý do rất đơn giản: một trong những yêu cầu của cuộc thi là lấy lại một chương trìnhđã được phát sóng trên Đài.

Một mùa giải nữa đã lại bắt đầu. Đã có những tổ chức quốc tế gửi thư đến Đài Tiếng nói Việt Nammời gửi chương trình dự thi. Tôi vẫn tình nguyện làm một chân cầu vững chắc để các phóng viên/biêntập viên của Đài, và xa hơn nữa là của cả nước có thể "mang chuông đi đánh xứ người" và mang vềnhững thành công tốt đẹp. Có lẽ chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm cho tôi thấy rằng những "nhiệt huyếtcủa tuổi thanh xuân của mình" đã không hề phí phạm.. Hy vọng….hy vọng…/.