Bụi trong ngực – Phần 5

Tâm sự 08/07/2017 - 16:17

1 tuần sau bố tôi gọi -Hạnh à , bố chán quá tiền mừng được bao nhiêu bố mang trả hết nợ cỗ rồi bây giờ mẹ thằng Kiên lại bảo không cưới thì bù đáp cho 50 triệu còn 100 triệu phải trả bà ý , hai đứa không cưới bây giờ phải trả thôi con ạ -Vậy bố gọi cho con để hỏi con có tiền không

1 tuần sau bố tôi gọi

-Hạnh à , bố chán quá tiền mừng được bao nhiêu bố mang trả hết nợ cỗ rồi bây giờ mẹ thằng Kiên lại bảo không cưới thì bù đáp cho 50 triệu còn 100 triệu phải trả bà ý , hai đứa không cưới bây giờ phải trả thôi con ạ

-Vậy bố gọi cho con để hỏi con có tiền không

-Ừ hỏi thằng Đức thì nó dập máy luôn

-Con lấy đâu ra 100 triệu anh con cho vàng nhưng con cất bao giờ anh lấy vợ thì con trả , 1 triệu sinh viên còn không có thì lấy đâu ra hả bố

-Ừ thế bố đi lên nhà bạn chơi tránh vài ngày để thư thư rồi tính

no image

Anh tôi lại gọi:

-Cuối tuần sao không về , anh đang đi với chị Phương đây anh qua đón về luôn

-Em không muốn về

-Có nhà sao không về cái gì qua rồi cho qua đi buồn làm gì mày không lấy cái loại nó về cho khổ anh không hiểu thẩm mĩ đàn ông của em ở đâu ? Thím ốm đấy

-Được rồi vậy anh qua đón em về thăm thím

Anh tôi ngồi trên xe chị PhÆ°Æ¡ng đến đón tôi mặc dù anh tôi cÅ©ng không hiểu địa vị xã hội và khoảng cách của 2 nhà chúng tôi khá xa nhau … nhÆ°ng là tình yêu nên tôi không dám khuyên anh có lẽ tôi chÆ°a yêu nên chÆ°a cảm nhận được cái thứ gọi là tình yêu đó…về nhà bố tôi đã đi còn anh trai tôi và chị PhÆ°Æ¡ng nấu ăn…tôi sang nhà thím…

-Thím ơi thím sao rồi cái My đâu mà để thím 1 mình thế này

-Nó đi chơi rồi chán lắm bằng tuổi con mà con thì đỗ đại học ăn học tử tế còn nó bỏ học sớm, tối ngày lông bông do không còn bố nó nữa nên nó đổ đốn như thế đấy

-Thôi thím bình tĩnh đi bây giờ thím nghỉ đi con mang cháo sang rồi đây thím ăn rồi nghỉ đi

-Con này thím biết nói ra con sẽ buồn nhÆ°ng mà chuyện cÅ© con quên đi nhé sau này con cần gì lấy chồng gần đây lấy trên thành phố hÆ¡n chứ… nên con không việc gì phải buồn cả

-Con sẽ quên sớm thôi dù sao con không có tình cảm nên thím đừng lo…

-À tối nay con trá»±c ở trạm y tế hộ thím nhé , hôm nay thím không nhờ được ai gần sáng sẽ có người ra thay cÅ©ng không có ai đâu con ra đó ngủ cÅ©ng được …

-Vâng thím ngủ đi

Tôi trở về nhà thì thấy anh tôi và chị PhÆ°Æ¡ng đang nói về việc xây nhà… anh tôi cười nụ cười hạnh phúc bên chị ta…có lẽ tình cảm anh dành cho chị ý rất nhiều…

-Về rồi à? Thím thế nào

-Triệu chứng ho khàn đờm đặc…viêm dẫn đến sốt

Phương : chị nghĩ triệu chứng ý liên quan đến họng có thể là viêm amidam

-Chắc chắn là cái đó mà chị ( anh tôi nhìn tôi nháy mắt ) thím cÅ©ng tá»± biết rồi…

-À Hạnh này em thích phòng em sÆ¡n màu gì anh sẽ xây nhà và sÆ¡n phòng cho em…

-Lúc đó hãy tính nhé anh tính sớm quá rồi ( tôi cười )

-Chị định mai đưa anh Đức về nhà luôn nếu ổn chắc xây nhà xong bọn chị cưới

-Vậy ạ , cố lên anh ( tôi và anh nhìn nhau cười ) à tối nay em ra trạm y tế trực cho thím

-Ừ ăn xong anh cÅ©ng đèo chị PhÆ°Æ¡ng về rồi anh cÅ©ng phải đi Lào Cai luôn…

-Thế là còn mỗi mình em Ã

-Ừ chịu khó sau này lấy vợ rồi sẽ có chị dâu…( anh tôi nhìn PhÆ°Æ¡ng cười )…Đêm hôm đó tôi ra trạm y tế ngồi đến 2h đêm bắt đầu tôi tắt và đi nằm …đang ngủ thì thấy nhÆ° ai đó gọi cá»­a …tôi bật dậy và giật mình 1 người mặc quần áo màu đen đang dá»±a vào cá»­a kính…1 người đàn ông mặc áo sÆ¡ mi đen quần đen sắn gấu và trông rất trẻ …

-Còn đứng đấy làm gì mau lên ( anh ta ngẩng lên nhìn tôi giật mình )

-À vâng tôi xin lỗi ( tôi dìu anh ta vào vì anh ta khá nặng nên tôi ngã anh ta đỡ )

-Thật là…cô bỏ ra tôi đi được…( tôi hấp tấp thấy máu dính đầy áo tôi…tôi lấy kéo cắt áo anh ta cầm xé toạc 1 phát trước mặt tôi , tôi giật mình sợ hãi khi thấy vết chém dài và sâu máu đang chảy ra không ngừng…

-Không được rồi vết này của anh rất sâu và nặng cần phải đến bệnh viện ( anh ta tay đầy máu cầm tay tôi với khuôn mặt tái )

-Không cần đâu cô cứ khâu đi , bây giờ không được ra ngoài đâu …

-Tại sao ? Vết này có thể ảnh hưởng bên trong đấy

-Tôi bảo cô làm thì làm đi ( anh ta quát lên người anh ta lưng đầy hình xăm )

-Không được tôi không thể làm được nguy hiểm tôi đi ra gọi xe tới đây ngay ( anh ta kéo tôi nằm xuống và bịt mồm tôi nói nhỏ)

-Nếu cô để tôi ra ngoài thì cô cũng không sống được đâu ( anh ta trừng trừng rồi bỏ tay ra )

Tôi sợ đi lấy đồ để khâu , thuốc tê không có làm thế nào đây ?

-Không cần thuốc tê đâu , khâu sống đi

-Khâu, khâu sống sẽ đau lắm đấy ( anh ta quay lại nhìn dường như tôi nói nhiều quá )

Tay tôi run run đi ra

Anh ta thò tay vào túi quần và bỏ thuốc ra hút nó đau đến mức không bật được bật lá»­a ( anh ta cắn răng chịu và thở mạnh ) …

-Cô châm thuốc cho tôi rồi bắt đầu khâu đi nhanh lên không còn thời gian đâu ? ( tôi châm thuốc cho anh ta hút anh ta dường nhÆ° ngậm rồi mắt bắt đầu lịm dần đi )…tôi khâu mà vã mồ hôi …

Theo Afamily