Chờ chồng từ phía biển

Tình yêu 19/04/2020 - 18:21

Ừ phía ấy, ngoài biển ấy là chồng của Duyên, là cha của hai đứa nhỏ đang đang buông lưới trên những đầu con sóng.

Ừ phía ấy, ngoài biển ấy là chồng của Duyên, là cha của hai đứa nhỏ đang đang buông lưới trên những đầu con sóng.

Ngày ngày phải phơi lưng dưới ánh nắng mặt trời và đối diện với bao điều nguy hiễm…! Tự nhiên Duyên ứa nước mắt…!

Rầm… tiếng sét đánh đâu phía ngoài ngỏ làm Duyên giật cả người, điện cúp tối thui, tiếng con Xíu (con gái của Duyên) khóc thét lên vì giật mình và hoảng sợ, thằng cu Tèo cũng vội ôm lấy mẹ nó với đôi chân co quắp. Ôm vội lấy con dỗ dành, Duyên vừa lo sợ vu vơ… mắt mở to nhìn vào đêm tối mịt mùng. Mái tôn rung lên bần bật dưới những cơn gió, sấm chớp vẫn ầm ầm, tiếng cây nhà ai gãy đổ trong đêm mưa làm cho cả ba mẹ con ôm chặt lấy nhau trong sợ hãi…!

Chờ chồng từ phía biển - ảnh 1

Ôm hai đứa con trong tay Duyên luôn khấn thầm;

“Giông ơi cứ ở đất liền

Đừng ra phía biển có thuyền người thương…”

Ừ phía ấy, ngoài biển ấy là chồng của Duyên, là cha của hai đứa nhỏ đang đang buông lưới trên những đầu con sóng. Ngày ngày phải phơi lưng dưới ánh nắng mặt trời và đối diện với bao điều nguy hiễm…! Tự nhiên Duyên ứa nước mắt…!

Ngày ấy… Duyên là cô gái đẹp nhất làng, làng của Duyên ở một vùng ven biển. Giốngnhư những làng quê ven biển khác, tuổi thơ của Duyên và đám bạn là những đôi chân trần trên cát biển. Nhảy tưng tưng reo hò mỗi khi thuyền về bến, rồi tha hồ nhảy xuống lòng thuyền mà ngịch những con cá, con tôm… ! Lớn hơn một chút, bọn con trai bắt đầu theo Cha, theo anh ra biển quăng câu, thả lưới, đám con gái thì phụ Mẹ muối cá, làm mắm, vá lưới vv… và Duyên cũng không ngoại lệ.

Ba Duyên cũng là người đi biển, Duyên ở nhà ngoài việc đi học thì thời gian còn lại phụ mẹ vá lưới trong làng. Gia đình nhỏ luôn đầy tiếng cười mỗi khi ba Duyên về, và đợi chờ mỗi lúc ra khơi! Rồi một ngày, một ngày bão tố cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cơn bão Changchu đã cướp đi ba của Duyên, ông nằm đâu đó giữa lòng đại dương cùng những người bạn chài xấu số. Ngôi mộ gió bên hiên nhà chỉ có mấy nén nhang. Mẹ Duyên khóc vật vả mấy ngày liền, nhưng ở cái xòm chài nghèo ven biển ấy mọi thứ có thể thiếu nhưng tình người thì không bao giờ thiếu. Nhờ sự động viên của mọi người trong xóm, mẹ Duyên dần cũng nguôi ngoai mà tập trung lo cho Duyên.

Ba mất, mọi thứ khó khăn về kinh tế đỗ lên đầu hai mẹ con, những đồng bạc cắc từ công việc vá lưới chỉ đắp đổi qua ngày. Nhìn mẹ vất vả, Duyên quyết học thật giỏi để có một công việc tốt, được đổi đời để không phải theo cái nghề vá lưới, không phải khổ và bấp bênh khi cuộc đời phải phụ thuộc vào từng cơn sóng biển.

Ngày Duyên đỗ vào trường sư phạm cả làng đến chúc mừng, riêng mẹ Duyên bà cứ cười hoài. Cứ nghĩ đến ngày con gái được làm cô giáo, tha thướt trong tà áo dài, có một anh chồng với một công việc ổn định là bà vui lắm rồi. Ngày Duyên tốt nghiệp, hưởng ứng phong trào giáo viên trẻ về với vùng sâu, vùng xa, Duyên đăng kí về lại miền quê, nơi xóm chài nhỏ ấy. Mẹ Duyên có chút không vui, nhưng khi nghe bác Hùng hàng xóm nói; nó ra trường có việc làm là tốt rồi. Chứ nhà nghèo, tiền ở đâu ra mà “chạy” cho nó một suất ở các trường trên huyện, trên tỉnh. Sau câu nói của bác Hùng mẹ Duyên bổng như hiểu ra và vui hơn.

Trường tiểu học nơi xóm chài vỏn vẹn có mấy phòng học. Cửa sổ không có, gió thổi vào tứ bề, mặt bàn lúc nào cũng đầy cát. Đám học trò đứa nào cũng đen nhẻm giống y như lũ bạn của Duyên hồi nhỏ. Vì sinh ra và lớn lên trên vùng đất này, xóm nhỏ này, nên với Duyên mọi thứ trở nên gần gũi. Đám học trò là lũ trẻ con nhà nghèo, có đứa mồ côi cả cha lẫn mẹ, không có người thân. Hầu như năm nào cũng có người đi biển không về với đất liền, và lại có những đứa trẻ bơ vơ bên bờ cát mỗi khi chiều xuống. Trước hoàn cảnh ấy địa phương lập nên mấy phòng nội trú và vận động từ sự đóng góp xã hội cho các em mồ côi được ở lại trường. Và cô Duyên, cô giáo trẻ, nhiệt huyết xung phong ở lại cùng đám trẻ học sinh mồ côi ấy.

Gần trường có một anh chàng làm nghề đi biển, mỗi lần về bến anh thường mang cá, tôm… đến cho đám trẻ mồ côi. Nhìn cái cách anh nướng, nấu đồ ăn cho lũ trẻ, mồ hôi chảy trên gương mặt rắn rỏi, đôi cánh tay lực lưỡng và đen sạm vì gió biển nhưng nụ cười rất hiền, thấy cũng dễ thương. Lâu dần thành quen, lũ trẻ luôn ngóng chờ anh chàng ấy, và chẳng hiểu tự khi nào Duyên cũng ngóng chờ, thậm chí còn mong hơn. Tình yêu đến nhẹ nhàng như những dấu chân trên bờ cát ướt, không bỏng rát mà êm ái, mát lạnh. Duyên vui lắm nhưng mẹ thì im lặng, điều bà lo sợ nhất là con gái lấy chồng đi biển, sợ một ngày nó cũng giống bà trở thành “Hòn Vọng Phu”.

Ngày cưới của Duyên mẹ khóc trước bàn thờ ba, dù tiếng bà rất nhỏ nhưng cũng đủ Duyên nghe; Ông sống khôn, thác thiêng dù thân xác ông còn nằm đâu đó trong lòng biển thì cũng xin Ông phù hộ cho thằng chồng con Duyên được yên bình trên sóng cả. Luôn về với gia đình sau mỗi chuyến ra khơi… và đêm nay dưới cơn mưa, cơn giông này Duyên rất sợ… !

Cơn giông đi qua, mưa nhỏ dần và ba mẹ con cũng chìm vào giấc ngủ. Giật mình dậy khi trời đã sáng, vừa mở cửa thì một người đàn ông vạm vỡ đang đứng trước mặt với giọng nói tỉnh queo. Đêm qua mưa mát trời, nên khi về anh không đánh thức để mấy mẹ con ngủ cho đã, vì hôm nay là chủ nhật. Duyên ôm chặt lấy chồng, giọt nước mắt nhẹ rơi trong nắng mai, và chắc chồng Duyên sẽ không biết được vì sao Duyên khóc. Với Duyên hạnh phúc chỉ là vậy, tình yêu chỉ là vậy khi người chồng trở về từ phía biển sau mỗi chuyến ra khơi…!

Truyện ngắn của Nguyễn Đặng Hà Anh – Vết cho ngày đầu Hạ về