Chống dịch Covid-19 nơi tuyến đầu biên giới

Xã hội 29/04/2020 - 17:58

Biên cương những ngày không ngủ. Dường như mọi đôi mắt, đôi tai đều đang dõi về phía miền phên giậu, vì phía sau là Tổ quốc.

“Lính biên phòng mà”…

Câu trả lời giản đơn, như mặc định cho nhiệm vụ của mình. Chừng như đã quen với vất vả, gian truân ở rừng, không còn ai nghĩ đó là khó, là khổ nữa. Mãi thành quen, nên khi được hỏi về những khó khăn, anh em chỉ cười: “Lính biên phòng mà!”.

Chúng tôi đi sâu về phía cột mốc 702, nơi cách bản Tăng Ta Lăng của huyện Kà Lừm (Sê Kông, Lào) chừng mươi cây số. Vài phút trước, tổ công tác của chốt gác xã Ga Ry (Tây Giang, Quảng Nam) nhận tin báo nghi ngờ có người xuất hiện ở khu vực biên giới. Hai người trực chốt, số còn lại lên đường, khi mưa núi đã bắt đầu nặng hạt.

Chống dịch Covid-19 nơi tuyến đầu biên giới - ảnh 1

Những bước chân xuyên màn đêm, mưa rừng về phía biên giới

Lại thêm một chuyến hành quân bất chợt nữa của anh em biên phòng, dân quân chốt gác. Trung tá Hoàng Thanh Hà, Đồn trưởng Đồn Biên phòng Ga Ry cho hay, điều may mắn là không phát hiện đối tượng nào xâm nhập vùng biên. Đồng nghĩa nơi này có thêm một buổi tối bình yên.

Núi đang mùa mưa dông. Ban ngày sương mù giăng mắc, tối đến càng rét buốt. Nơi lập chốt, nằm ngay cạnh bìa rừng, ngước nhìn xung quanh chỉ thấy thăm thẳm một màu cây lá. Khung cảnh lúc nào cũng có vẻ bình yên, song chẳng bao giờ lường trước được điều gì đang diễn ra dưới màu xanh ấy.

Mệnh lệnh đặt ra cho chốt gác xã Ga Ry, cũng như cho tất cả nơi khác, là phải nắm được mọi di biến động trong khu vực, kiểm soát chặt việc đi lại của bà con từ hai bên biên giới. Thông báo từ Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh cho biết, dịch Covid-19 tiếp tục có những diễn biến hết sức phức tạp, một lượng lớn công dân người Việt Nam đang làm việc, sinh sống ở Lào có khả năng tìm đường về nước, không loại trừ đi bằng các đường mòn, lối mở. Một “lũy thép” được dựng lên, để kiểm soát chặt tình hình, tránh những nguy cơ lây lan dịch.

Anh em được quán triệt phải tập trung cao độ trong mọi tình huống, không được để bất kỳ người lạ nào lọt qua tuyến phòng thủ đầu tiên này. Vì vậy, ngày nào chốt gác cũng phải tuần tra khắp các lối mòn ở khu vực được phân công. Đó là chưa kể những lúc bất chợt nhận thông tin từ bà con đi rẫy, hoặc tổ tuần lưu của lực lượng báo về đề nghị phối hợp.

Trung tá Hoàng Thanh Hà, Đồn trưởng Đồn Biên phòng Ga Ry cho hay, dọc tuyến biên giới qua hai xã Ch’Ơm và Ga Ry do đơn vị quản lý có khá nhiều đường mòn, lối mở nằm sâu trong rừng. Địa hình phức tạp, thói quen đi lại thăm thân nhân của đồng bào Cơ Tu ở hai bên biên giới và cả nguy cơ, diễn biến của dịch bệnh phía Lào đang đặt nhiều áp lực lên công tác quản lý biên giới và chống dịch.

Suốt cuộc chuyện trò, họ không kể nhiều về những vất vả mà mình đang trải, nhưng đến tận nơi, gặp từng khuôn mặt, chúng tôi mới thấm thía bao gian truân mà họ đã và đang đối mặt ở tuyến đầu chống dịch.

Nhiều đêm, mưa hắt vào tận chỗ ngủ, anh em co mình với cái rét se sắt của vùng cao. Để sạc pin điện thoại, cả chốt phải chờ đồng đội của tổ tuần tra lưu động đi qua gửi nhờ anh em mang về. Không có điện, chỉ có một bóng đèn nhỏ tù mù thắp bằng bình ắc quy, cùng vài chiếc đèn pin. Sinh hoạt cá nhân cũng phải thay phiên để đảm bảo trực chốt an toàn.

Lại mưa. Tiếng lộp bộp trên mái bạt như thêm phần cô độc. Đêm trước, ở lại trong chốt gác xã Ga Ry, chúng tôi đã nếm trải cảnh gió thốc tung bạt, mưa đổ xuống nơi anh em nằm, ướt đầm chăn gối. Toàn chốt phải bật dậy, loay hoay gia cố lán trại chỉ bằng thứ ánh sáng loáng thoáng của những chiếc đèn pin.

Chống dịch Covid-19 nơi tuyến đầu biên giới - ảnh 2

Những người lính biên phòng vẫn ngày đêm túc trực nơi phên giậu Tổ quốc

Khắp các chốt gác dọc miền biên này, thời gian qua, chắc hẳn đều phải trải những đêm dài như thế. Không ngủ vì tuần tra bất chợt, vì mưa dông, đôi lúc còn vì tiếng loạt soạt mà anh em cho biết là của rắn săn đêm. Không thể kể hết những vất vả có tên và không tên, anh em cứ thầm lặng vì nhiệm vụ, từng ngày.

Họ vẫn đang ở đó, nơi tuyến đầu chống dịch, trong lặng thầm.

Những người đồng hành tiếp sức

Trong nỗ lực dựng “rào chắn” chống dịch Covid-19, bà con vùng biên đã góp rất nhiều công sức cùng Bộ đội Biên phòng  (BĐBP) gia cố lớp phòng thủ nơi tuyến đầu, bằng tất cả tình cảm và trách nhiệm. Sẽ là thiếu sót, nếu không nhắc về họ, những người đồng hành.

Những ngày có mặt ở chốt gác của Đồn Biên phòng Ga Ry (Tây Giang), chúng tôi gặp một người đàn ông đặc biệt. Ông là Zơrâm Nhúa, người làng Glao, vẫn được anh em gọi bằng cái tên thân thuộc là “Conh Vương” (bố của Vương - cách gọi thân thương của đồng bào Cơ Tu).

Đã nhiều ngày, Conh Vương có mặt tại chốt gác, khi thì giúp bộ đội làm lán trại, lúc mang tới vài bó củi khô cho anh em nấu bếp. Không một chút nề hà, việc gì có thể giúp, ông đều sẵn lòng.

Một sạp nứa vừa được ông dựng ngay cạnh điểm chốt, sát bên con suối, vừa để tiện theo dõi vừa đỡ bớt những khắc nghiệt “sáng nắng, chiều dông” ở vùng biên này. Ông làm, vì thấy anh em ở chốt chật chội, vất vả, bữa cơm trưa cũng phải chen chúc trong căn lán.

Chống dịch, bà con vùng biên không đứng ngoài cuộc. Họ chấp hành những khuyến cáo của chính quyền, BĐBP. Họ theo dõi thông tin từ loa tuyên truyền lưu động, trên ti vi, đài. Và họ cũng góp sức với những người đang làm nhiệm vụ, theo cách rất giản dị của mình.

Hôm trước, khi anh em ở chốt vừa sửa soạn bữa cơm, chúng tôi gặp vợ chồng Ríah Nhô gùi lên tặng bộ đội vài búp chuối rừng. Nhô nói, thấy anh em vất vả, nên góp chút ít cải thiện bữa ăn.

“Cả ngày bộ đội trực chốt, đi tuần, thời gian mô mà kiếm rau, kiếm củ. Mình không có thịt, có cá, chỉ có mấy búp chuối vừa hái từ rẫy, gửi cho anh em” - Nhô vừa nói, vừa trao tay cho bộ đội.

Người vùng cao hồn hậu. Gian khó, song bà con vẫn luôn sẵn lòng sẻ chia mọi thứ, trong khả năng của mình. Không một chút tính toán, đắn đo, họ tìm đến với bộ đội. Có thể, không nói bằng lời, nhưng cái cách gửi trao từng chút quà mộc mạc, trở thành niềm động viên lớn lao với những người ngày đêm chiến đấu nơi tuyến đầu chống dịch.

Chống dịch Covid-19 nơi tuyến đầu biên giới - ảnh 3

Người dân góp tặng thực phẩm cho các chiến sĩ biên phòng

Như vợ chồng Ríah Nhô, như già Conh Vương, nhiều, rất nhiều tấm lòng đã tiếp sức, đồng hành với bộ đội. Và không chỉ vậy. Ở các điểm chốt, nhiều ngày qua, còn có thêm lực lượng dân quân địa phương trực chiến. Họ cũng ở suốt trong chốt, tuần tra chung, cũng gác lại bao công việc mưu sinh thường nhật. Ta Ngôn Ếp - dân quân xã Ch’Ơm, nhà chỉ cách chốt chừng nửa giờ đi bộ, song từ ngày đầu lập chốt đến nay anh chưa về nhà. Việc nương rẫy, con cái, một tay vợ lo.

“Mình ở đây, lớn lên nơi núi rừng này, nên mọi lối qua lại mình thông thuộc hết. Đồng bào biên giới là người Cơ Tu, về tiếng nói, phong tục mình cũng rành hơn anh em biên phòng. Nên lúc trực gác, tuần tra, nếu gặp bà con hai bên biên giới, cũng dễ giao tiếp, vận động hơn” - Ếp chia sẻ.

Những phức tạp đã được dự lường, song chẳng ai dám khẳng định khi nào dịch bệnh được dập tắt. Hiện hữu cùng họ ở nơi đó, chúng tôi nhìn thấy trong đáy mắt một niềm tin, nghe thấy sự quyết tâm trong từng câu chuyện kể. Như từng tấc đất chủ quyền ở đấy thôi, đã bao đời đồng bào cùng chung tay gìn giữ, cuộc chiến đặc biệt này, bằng mọi giá cũng phải giữ được an yên, vì bản làng, vì biết bao gia đình, thôn xóm ở phía sau tuyến đầu.

Phía trước vẫn là cuộc chiến, có lẽ sẽ còn dài… Nhưng chúng tôi tin, lòng quyết tâm sẽ từng ngày đầy lên, đắp xây cho “thành trì” chống dịch nơi miền biên ải.