Chồng mất, tôi thủ tiết 8 năm chăm sóc bố mẹ chồng, ngày sinh nhật, ông bà tặng "một món quà" khiến chân tay tôi run lẩy bẩy

Tâm sự 26/07/2020 - 21:38

Tôi xem bố mẹ chồng như những người thân ruột thịt của mình, càng chưa bao giờ có ý rời đi.

Chào mọi người, hôm nay là sinh nhật tôi, một ngày sinh nhật đặc biệt nhưng cũng rất xót xa. Tôi góa chồng từ năm 24 tuổi, tính đến nay, chồng tôi đã ra đi được 8 năm. Sau khi chồng tôi qua đời, tôi được mọi người khuyên nên dọn ra ở riêng để sống thoải mái. Vì đằng nào tôi cũng là trẻ mồ côi, chẳng có gia đình để về. Có điều vì thương bố mẹ chồng già cả, chẳng ai chăm sóc, tôi đã ở lại và xem họ như những người ruột thịt của mình.

Suốt 8 năm qua, tôi và bố mẹ sống cùng nhau rất hòa thuận. Thấy tôi ở vậy quá lâu, có lần mẹ chồng nói nhỏ: "Cũng lâu rồi, hay là con tìm ai đó phù hợp rồi đến với người ta". Những lúc ấy, tôi đều phải gạt đi. Vì bản thân tôi thấy rất có lỗi nếu để bố mẹ chồng phải sống một mình hương khói cho con trai.

Gần đây, tôi gặp lại người yêu cũ . Anh đã lấy vợ nhưng vì không hợp nhau nên đã chia tay 4 năm trước. Chúng tôi vẫn xem nhau là bạn cũ, thi thoảng cùng nhau uống cà phê và nói chuyện cuộc sống. Việc này mẹ chồng tôi cũng biết, bà thậm chí còn mời anh đến nhà ăn cơm vài lần. Tôi cứ nghĩ vì nhà ít người nên mẹ chồng có thành ý mời bạn của con dâu đến, không ngờ bên trong, bà đều đã có dự tính cả.

Chồng mất, tôi thủ tiết 8 năm chăm sóc bố mẹ chồng, ngày sinh nhật, ông bà tặng

Đến nơi, người mà tôi gặp lại chính là người yêu cũ. (Ảnh minh họa)

Hôm nay là sinh nhật tôi, bình thường chúng tôi sẽ ăn một bữa cơm đầm ấm tại nhà, nhưng mẹ chồng lại hẹn tôi đến nhà hàng để ăn. Đến nơi, người mà tôi gặp lại chính là người yêu cũ. Anh tỏ ra bình tĩnh và nói mẹ chồng tôi chính là người sắp xếp cuộc gặp ấy. Vì phép lịch sự, tôi đã ở lại dùng bữa tối cùng anh. Sau bữa ăn, anh cũng mở lời tỏ tình với tôi, mong tôi cho anh một cơ hội chữa lành vết thương trong quá khứ.

Khi tôi về nhà, đèn vẫn sáng, bố mẹ chồng đang ngồi ở phòng khách đợi tôi về để nói chuyện. Họ nói dù sao tôi cũng làm tròn bổn phận của mình. Bây giờ là lúc tôi cần sống cho bản thân.

8 năm qua, tôi đã xem căn nhà này như một phần không thể thiếu, bố mẹ chồng chẳng khác gì bố mẹ đẻ của tôi. Vì vậy thật khó để có thể quyết định, bởi nếu đi bước nữa, tôi sẽ không thể lo cho bố mẹ tốt như bây giờ.

Về chuyện tình cảm, thời gian nói chuyện cùng nhau, tôi cũng có cảm tình với người yêu cũ, nhưng tôi chắc chắn đó vẫn chưa phải là tình yêu. Bây giờ nếu tôi cho anh một cơ hội, liệu có phải đã quá vội vàng không?

Theo PL&BĐ