Diễn viên Thu Quỳnh: Rồi mình cũng sẽ yêu ai đó

Giải trí 31/08/2018 - 07:10

Thu Quỳnh là nữ diễn viên vàng của Nhà hát Tuổi Trẻ, khuôn mặt khả ái ăn khách của truyền hình Việt với hàng loạt vai diễn ấn tượng. Một ngày thu, chúng tôi đã trò chuyện với cô.

Diễn viên Thu Quỳnh: Rồi mình cũng sẽ yêu ai đó - ảnh 1

Thu Quỳnh tại hậu trường phim “Quỳnh búp bê”

Mình sống vì hiện tại. Cái gì đáng quên, nên quên

Sau cuộc hôn nhân tan vỡ, rồi Thu Quỳnh cũng phải yêu ai đó?

Tôi là tuýp người luôn tìm sự hạnh phúc và vui vẻ cho bản thân, chứ không bó buộc một sự đau khổ nào cả. Khi sóng gió vừa xảy ra, mọi người nói tôi sẽ phải buồn lắm, phải đau khổ, tiều tụy. Đúng là mình được phép buồn nhưng không quá lâu. Cái quan trọng là mình luôn suy nghĩ tích cực. Khi đã gạt nó ra khỏi đầu thì nó không vướng bận đến cuộc sống hiện tại nữa. Mình sống vì hiện tại, tương lai chứ không phải vì quá khứ. Cái gì đáng quên, nên quên.

Có khi nào chị nghĩ về chuyện cũ với thái độ cởi mở, chứ không phải gắng quên?

Thời gian sống rất quý giá nên không lãng phí thời gian vào buồn khổ, hoài niệm về quá khứ hoặc thù hận ai đó. Thời gian ấy để lạc quan, yêu thương, để làm những công việc mới, khám phá bản thân mình. Cuộc sống của mình sẽ rất đơn giản, thảnh thơi vui tươi. Quan trọng là mình thấy trẻ trung hơn, xinh đẹp hơn. Mọi người đều công nhận như vậy thì tội gì phải đắm chìm vào nỗi buồn để mình già xấu đi, tiêu cực đi. Đừng tự mình làm cho cuộc sống của mình trở nên đen tối.

Chị có tạo điều kiện để chồng cũ gặp con?

Có chứ! Tôi thấy có nhiều người cấm không cho con về hay liên quan đến nhà nội. Tôi không có suy nghĩ đó, vì đấy là quyền lợi của con. Con có quyền được đón nhận tình yêu thương của tất cả mọi người, mình không có lý nào tước đi quyền đó của con. Tôi muốn con là một đứa trẻ biết yêu thương. Tôi rất vui khi thấy cuối tuần Be hào hứng về nội.

Chẳng tin ai cả, nhất là hứa hẹn

Sau ly hôn, Quỳnh đã yêu ai chưa?

Gọi là có tình cảm, thích thích, có đối tác để chia sẻ thì có chứ, tại sao lại không? Cái quan trọng là có người đàn ông nào đến với tôi trong thời điểm này, họ đều biết rằng, tôi vô cùng cần một sự thoải mái. Nghĩa là gặp nhau thấy vui, không ghen tuông không giận hờn, thi thoảng đương nhiên vẫn giận một chút chút cho vui chứ không phải sở hữu. Tất nhiên vẫn phải có tình cảm với nhau nhưng để lâu dài thì chưa. Tôi vẫn chưa bước ra khỏi cái bóng của hôn nhân và thực ra tôi chẳng tin ai cả, nhất là hứa hẹn. Ai hứa, tôi chỉ cười, biết thế!

Cũng có thể, chưa có ai khiến Quỳnh say mê?

Cũng có những người độc thân đến với mình, mình lại nghĩ cho con. Mình cứ chú ý các câu chuyện họ có hỏi thăm Be không, quý Be không, có thoải mái khi mình kể về con không. Nếu thái độ của họ hơi có gì đó không ổn, mình lại cho họ ra khỏi đầu ngay. Nói chung, tôi sắp thành một bà cô già khó tính rồi. Nhưng chẳng phải tại họ đâu, tại tôi nhìn thấy các mối quan hệ mệt lắm.

Lúc đứng trước cửa tử, Nhân đã ở bên mẹ con tôi

Nuôi con một mình có buồn không?

Tôi có nuôi con một mình đâu, cùng với bố mẹ tôi mà. Tôi không buồn! Chỉ căng thẳng là việc giáo dục vì đôi lúc Be bướng lắm. Tôi bị stress lúc con khủng hoảng tuổi lên ba. Mẹ khóc con thì cấu, đánh mình. Tôi khóc nức nở. Be hỏi: “Mẹ ơi, mẹ khóc à?”. Sau đó lau nước mắt cho mẹ rồi nói “Be yêu mẹ lắm!”. Sau này, tôi hiểu tâm lý của con, mọi việc được hóa giải. Cũng bởi Be là con đầu, tôi còn nhiều lúng túng.

Chí Nhân đã từng đứng đâu trong cuộc đời của hai mẹ con Quỳnh?

Tôi còn nhớ sau khi chào đời, Be phải nằm viện thở máy vì ngạt không tự thở được. Một tháng đấy hai vợ chồng bên cạnh nhau chăm con. Tôi đẻ con xong có được kiêng đâu vì bị sốc thuốc, hồi hộp, tim có vấn đề trong lúc mổ, chút nữa nguy hiểm đến tính mạng của 2 mẹ con. Lúc lôi được con ra thì lại bị ngược, thành ra không thở được. Từ phòng Hồi sức ra, tôi biết tin con bị ngạt, mọi người bảo phải chuyển viện. Tôi sốc nhưng vẫn cố bình tĩnh bảo chồng sang với con, ở một mình. Đấy là một đêm cực kỳ ác mộng của cả hai vợ chồng.

Chúng tôi đã nắm tay nhau, tôi còn không dám khóc vì không biết con mình đang thế nào.

Ít nhất Nhân đã ở bên cạnh Quỳnh lúc đau khổ và sợ hãi lo lắng nhất. Nên dù Nhân có làm điều gì đi nữa không phải với Quỳnh, Quỳnh vẫn tha thứ?

Tôi biết Nhân và những người đàn ông trong phòng bệnh của Be đã ngồi khóc với nhau. Hình ảnh Nhân đi ra chỗ cửa sổ đằng sau phòng bệnh, ngó qua những vết xước cửa để xem con mình thế nào. Lúc đứng trước cửa tử, Nhân đã ở bên mẹ con tôi và bảo vệ con. Tôi hiểu điều ấy.

Rồi nỗi đau sẽ nhẹ nhàng được như vầng mây kia không?

Và tôi cũng sẽ yêu ai đó.

Cảm ơn chị!