Em sẽ xoá tất cả nick và số điện thoại của anh

Tâm sự 24/09/2010 - 00:02

Sau một đêm mất ngủ và suy nghĩ về tình bạn ngắn ngủi, em đã gửi một lá thư qua e-mail cho anh để nói hết suy nghĩ và cảm nhận của em, để anh hiểu thêm về em cho dù mình có gặp lại nhau hay không, nhưng một lúc nào đó mình cũng nghĩ đến có một người bạn vô tình đi qua trong cuộc đời.

Sau một đêm mất ngủ và suy nghĩ về tình bạn ngắn ngủi, em đã gửi một lá thư qua e-mail cho anh để nói hết suy nghĩ và cảm nhận của em, để anh hiểu thêm về em cho dù mình có gặp lại nhau hay không, nhưng một lúc nào đó mình cũng nghĩ đến có một người bạn vô tình đi qua trong cuộc đời.

From: Lê Bích
Sent: Monday, September 20, 2010 12:47 PM

Em đã suy nghĩ rất nhiều và hỏi anh rằng “giữa hai người đều đã có gia đình có thể làm bạn được không anh?”, anh trả lời em rằng “được chứ tại sao không hả em, anh sẽ chứng minh cho em thấy anh sẽ là một người bạn đúng nghĩa, và anh sẽ không làm gì hơn một người bạn với em đâu, em hãy tin anh”.

Mình năm nay 37 tuổi, có gia đình và 2 con cũng đã lớn, là độc giả thường xuyên của VnExpress, và hay đọc nhất là mục Tâm sự để tìm hiểu và rút thêm kinh nghiệm cho cuộc sống của mình ngày càng tốt hơn. Mình chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại viết lên những dòng tâm sự này, mình cũng không biết là tâm sự của mình có được toà soạn đăng hay không, và anh có vô tình đọc đươc hay không, nhưng mình cứ trải lòng cho nhẹ nhàng vậy.

Trước khi vào trọng tâm của câu chuyện, em muốn nói sơ về hoàn cảnh và cuộc sống của em để anh hiểu rõ hơn về em, dù sau này mình có gặp lại nhau hay không.

Em là một người phụ nữ bình thường cũng như những người phụ nữ khác, ngoài việc quản lý kinh doanh cửa hàng của mình, giao dịch các công việc làm ăn khác, vừa lo cơm nước, chuyện học hành của các con, và các dự tính trong tương lai mà em đang ấp ủ. Tuy rằng ông xã rất yêu thương vợ con và thể hiện mình là người có trách nhiệm với gia đình, nhưng mỗi khi bàn bạc và giải quyết tất cả những chuyện làm ăn và mọi chuyện lớn, nhỏ trong gia đình, thì hai vợ chồng lại bất đồng quan điểm dẫn đến tranh cãi và cuối cùng em vẫn là người quyết định tất cả.

Ông xã em là người đàn ông tốt, cũng biết kiếm tiền lo cho gia đình, nhưng cuộc sống xã hội bây giờ phải luôn nắm bắt cơ hội để phát triển, chứ không thể nghĩ là mình sống và làm việc lo cơm ngày 2 bữa là đã đủ. Vì còn phải lo cho tương lai con cái học hành, nhà cửa, tiện nghi phục vụ cho cuộc sống hằng ngày, tích luỹ để phòng khi có những việc đột xuất mà mình không thể biết trước được.

Có lẽ là do sống trong hoàn cảnh gia đình khó khăn từ nhỏ, vì bươn chải để phụ giúp gia đình nên em ý thức được cuộc sống thiếu thốn mà mình từng trải qua, tạo cho mình tính cách mạnh mẽ và quyết đoán trong công việc. Sau khi lập gia đình, em tự nhủ sẽ cố gắng làm việc hết mình để có điều kiện lo cho ba mẹ, bù đắp lại thời gian cơ cực vì lo cho các con mà ba mẹ phải rất vất vả, muốn cho cuộc sống của mình và con cái sau này sẽ tốt hơn nên em đã phải làm tất cả mọi việc, thức khuya dậy sớm buôn bán, mưa nắng em không ngại, đi làm thêm để tích luỹ kinh nghiệm khi chưa đủ vốn để thực hiện những hoài bão của mình.

Và thời gian trôi qua, ông trời cũng không phụ lòng người, từ hai bàn tay trắng khi hai vợ chồng mới cưới nhau, giờ đây em cũng đã đạt được những ý nguyện mà mình mong ước, một căn nhà tuy nhỏ nhưng cũng đầy đủ tiện nghi là công sức của 2 vợ chồng vất vả tạo nên. Những đứa con khoẻ mạnh và học giỏi, một công việc ổn định, nhiều mối quan hệ làm ăn khác, cuộc sống gia đình cũng gọi là hạnh phúc. Với bạn bè thì họ xem là em cũng thành đạt, nhưng với em thì mọi việc chỉ mới là sự khởi đầu của tương lai thôi.

Trong những bộn bề lo toan trong cuộc sống gia đình, em chỉ một mình từng bước cố gắng hoàn thiện những công việc mà mình đã tạo lập, có lúc những suy nghĩ và quyết định của em mong có một người nào đó hiểu biết và chia sẻ với em, để giúp em có thể quyết định sáng suốt hơn. Vì không phải lúc nào suy nghĩ của mình cũng đúng, và cần có người từng có nhiều kinh nghiệm tư vấn giúp mình. Nhưng bao nhiêu lần chia sẻ với chồng thì bấy nhiêu lần mình chỉ tự chuốc lấy mệt mỏi mà thôi, vì chồng em tính chỉ an phận, không muốn bon chen, có lẽ là sau một lần làm ăn thất bại vì chưa có đủ kinh nghiệm mà chồng em đã không đủ tự tin.

Công việc làm ăn kinh doanh thì không phải lúc nào cũng thuận lợi, có lúc cũng rơi vào bế tắc và khủng hoảng mà mình phải chủ động tháo gỡ và tìm cách xoay chuyển cho phù hợp với thời điểm lúc đó. Cũng một mình em tìm cách xoay sở, lo toan, cộng với bao nhiêu là công việc gia đình khiến em vô cùng mệt mỏi. Những lúc như vậy em thường giải toả cho mình khỏi bị stress bằng cách nghe nhạc hoặc lên mạng xem tin tức và tìm hiểu thông tin liên quan đến công việc.

Rồi một lần online trên mạng, em vô tình vào một trang web kết bạn, nơi đó em có thể nói hết những tâm sự mình để trong lòng mà không sợ người ta biết mình là ai. Và em đã gặp anh, lúc đầu cũng chỉ là những lời xã giao qua lại, em cũng nghĩ là mình thư giãn một chút thôi, em và anh đã trao đổi nick yahoo và em cũng không nghĩ là mình tiếp tục gặp lại anh, vì em biết rằng rất khó tìm được một người bạn thật sự ở cái thế giới mà mọi người gọi là ảo này.

Những ngày tiếp theo, vì công việc của anh và em thường xuyên online, nên những lúc rãnh rỗi trong giờ làm việc anh hay chào em và em cũng hỏi thăm về công việc và gia đình của anh. Qua những lần nói chuyện em biết anh là người đàn ông lớn hơn em 2 tuổi đã có gia đình, có con và công việc cũng ổn định, và mỗi khi nói chuyên với anh em thấy anh rất thật lòng khi kể với em về hoàn cảnh gia đình và công việc của anh. Em cũng thoải mái nói chuyện với anh như một người bạn, em tin anh là người đàn ông nghiêm túc, có trách nhiệm, yêu thương vợ con, hết lòng trong công việc và giỏi giang hơn em rất nhiều. Vì anh học cao hơn em, hiểu biết nhiều hơn và phải giỏi thì anh mới giữ được vị trí cao trong công ty của anh chứ.

Em đã suy nghĩ rất nhiều và hỏi anh rằng “giữa hai người đều đã có gia đình có thể làm bạn được không anh?”.Anh trả lời em rằng “được chứ tại sao không hả em, anh sẽ chứng minh cho em thấy anh sẽ là một người bạn đúng nghĩa, và anh sẽ không làm gì hơn một người bạn với em đâu, em hãy tin anh”. Và em cũng mong mình thật sự có được tình bạn đó vì em rất trân trọng những mối quan hệ bạn bè, có thể chia sẻ với nhau rất nhiều điều mà ở gia đình mình khó có thể chia sẻ với vợ hoặc chồng của mình.

Nhưng không hiểu anh có hiểu lầm em điều gì hay không, hay vì lý do gì anh bỗng nhiên lạnh nhạt với em, không còn trò chuyện với em như một người bạn, ngay cả khi em nhờ đến anh xem và tư vấn giúp em những điều khoản trong hợp đồng làm ăn mà em biết là anh có nhiều kinh nghiệm hơn em, nhưng anh vẫn im lặng không trả lời em như anh đã hứa, để em phải chờ đợi mất mấy ngày mà không dám gọi điện để hỏi anh vì em cũng biết anh đang bận. Sao anh lại nỡ đùa giỡn với tình bạn mà em đã đặt trọn lòng tin, hay anh coi thường em vì quá dễ dàng làm bạn với người chưa hề gặp mặt, anh không cảm nhận được sự thật lòng của em sao? Hay em đã quá tin người.

Sau một đêm mất ngủ và suy nghĩ về tình bạn ngắn ngủi, em đã gửi một lá thư qua e-mail cho anh để nói hết suy nghĩ và cảm nhận của em, để anh hiểu thêm về em cho dù mình có gặp lại nhau hay không, nhưng một lúc nào đó mình cũng nghĩ đến có một người bạn vô tình đi qua trong cuộc đời. Em đã thật sự rất buồn khi anh cũng không một lời giải thích lý do vì sao.

Em muốn biết suy nghĩ của anh về em, cho dù là tốt hay xấu, nói với anh là em sẽ xoá nick và số điện thoại của anh, nhưng em vẫn để vậy và mong một tin nhắn offline của anh để em không phải bận tâm về anh nữa. Và em đã tự nói với lòng thôi thì cũng là một bài học, mình sẽ không mở lòng với bất cứ ai khi mình chưa tìm hiểu kỹ về người đó, và em cũng đang dần quên anh, em sẽ xoá tất cả nick và số điện thoại của anh. Em sẽ trở về với công việc thường ngày của mình, tự mình xoay sở, và đi tiếp trên con đường mình đang đi dù có bao khó khăn phía trước.

Tâm sự