Hải Phòng - Hà Nội: Sống ở đâu thích hơn?

Xã hội 15/04/2013 - 08:41

Thật là khó để tổng hợp hơn một tháng ở Hải Phòng chỉ bằng một bài viết. Dẫu vậy cũng như bao việc khác, cũng cần phải thử. Và có lẽ cách tốt nhất để tổng hợp một cái gì đó là chia nó ra thành nhiều phần chứ không phải là miên man theo những cảm xúc mà bạn đã có được.

Vẫn biết rằng mọi so sánh đều là khập khiễng nhưng đôi chỗ tôi cũng không thể tránh khỏi việc sosánh giữa Hải Phòng và Hà Nội. Và hơn hết, tất cả những nhận xét, quan điểm nêu trong bài đều là ýkiến chủ quan của người viết.

Người Hải Phòng

Họ có vẻ không được lịch sự lắm thì phải. Ít nhất là cũng có người cho rằng không bằng Hà Nội.Họ có thể ngay lập tức chửi hoặc cho bạn một trận đòn nếu bạn va chạm với họ trên đường. Họ xăm trổđầy mình và chửi tục luôn mồm. Nói chung đàn ông ở đây rất hung hãn. Hầu như ai cũng như một đốngcủi khô tẩm sẵn xăng chỉ cần một mồi lửa là có thể cháy bùng lên ngay lập tức. Ấy là cũng chỉ nghemọi người nói vậy, còn thực hư hồi sau sẽ rõ... Còn Hà Nội có lẽ là đống củi cũng tẩm xăng nhưngsau đó đã trải qua một cơn mưa nhẹ. Khi ấy xăng đã bị trôi đi phần nào còn củi cũng đã bị ướt.

no image
Thành phố Hải Phòng

Lý giải cho điều này cũng có nhiều cách, có thể do lịch sử, do địa lý, do phải sống ở nơi thếnày thế nọ... nhưng theo tôi, điều làm nên cái tính cách ấy chủ yếu do hầu hết những người sống ởHải Phòng đều là người Hải Phòng hoặc ở quê lên, hoặc sống ngay tại thành phố. Bởi thế ai cũng chorằng đây là sân nhà của mình nên chẳng sợ ai. Còn ở Hà Nội một nơi cách đó 100km, người ta bìnhtĩnh với nhau hơn, dè dặt với nhau hơn. Bởi ở đây hầu như ai cũng là khách.

Đấy là đàn ông. Còn về phụ nữ, phải công nhận rằng... họ đẹp. Trên đường, trong ngõ, ở chợ...hay bất cứ chỗ nào khác bạn cũng có thể gặp một cô gái rất xinh. Đương nhiên ở đâu cũng có người nọngười kia. Nhưng về mặt bằng, tôi nghĩ gái Hải Phòng xinh nhiều, không theo cách nọ thì theo cáchkia, tức là nếu không xinh một cách bẩm sinh thì cũng xinh một cách nhân tạo nhờ quần áo, giày dép,mỹ phẩm...

Nhưng họ cũng chua ngoa số một. Chả biết cái câu "Trai Nam gái Hải" có từ bao giờ nhưng đến naytheo tôi vẫn còn đúng nếu không muốn nói là rất đúng. Ở Hà Nội bốn năm nhưng chưa một lần tôi thấyphụ nữ hút thuốc. Nhưng chỉ hơn một tháng ở đây, tôi chứng kiến điều này không dưới ba lần. Về điềunày thì tôi cũng chẳng biết và chẳng dám lý giải thế nào cho hợp lý nhưng có lẽ với những người đànông như vậy phải có những người phụ nữ như vậy.

Từ giao thông

Nói chung là dễ chịu hơn Hà Nội. Đường ở Hải Phòng ít tắc hơn, sạch hơn, thoáng hơn và dễ nhớhơn. Để mà so sánh thì tôi nghĩ là tôi đã nắm được chừng 60% đường ở đây (không kể những ngáchnhỏ), còn ở Hà Nội có lẽ là khoảng 5%. Có một điều đặc biệt ở đây là xe đạp điện là phương tiện kháthông dụng của người dân. Hầu hết nhà nào cũng có một chiếc và thường để cho con em họ đi học.

Điều cần chú ý nhất ở Hải Phòng mà tôi học được khi ra đường ấy là đi thật bình tĩnh và chậmrãi. Từ một ngõ nhỏ một chiếc xe máy lao ra với tốc độ nhanh là việc hết sức bình thường, chuyệnvượt đèn đỏ thì không phải nói. Có lẽ những điều này cũng xuất phát từ ưu thế sân nhà. Nếu bạn nóirằng chuyện ấy ở Hà Nội cũng chẳng thiếu, thì tôi cũng đồng tình như vậy nhưng tôi tin rằng ở đâytần suất xảy ra nhiều hơn và mức độ cũng nguy hiểm hơn. Và phải thừa nhận rằng, ở Hải Phòng tôigiống như một người... không biết đi xe máy.

... đến văn hóa

Thì tôi thấy cũng có vẻ ít. Theo như tôi biết thì chỉ có bốn nơi bán sách nhiều đó là: Cát BiPlaza, Big C và hai nhà sách Tiền Phong, một ở đường Lạch Tray, một cái khác mới mở ở cạnh trungtâm triển lãm nằm trên đường Quang Trung. Cũng phải nói thêm là Cát Bi Plaza cũng là một trung tâmmua sắm mới được mở. Về sách cũ thì tôi biết một chỗ bán rất nhiều ấy là đường Cát Cụt. Đường nàylà đường một chiều, sách nhiều nhưng bán cũng... chả rẻ lắm.

Một điều nữa tôi cũng cho là thuộc về văn hóa ấy là cách bán hàng hay rộng hơn là văn hóa bánhàng. Dù là những trung tâm lớn hay những cửa hàng nhỏ khách hàng luôn không phải là thượng đế. Nóichung là người ta sẽ tử tế với bạn trong vài câu đầu, còn nếu hỏi nhiều, hỏi dai, hỏi lằng nhằngthì...biến. Ở đây, văn hóa chửi, văn hóa đe dọa hình như đã là một văn hóa đi liền với văn hóa bánhàng.

Về ăn uống. Hầu hết những món ở đây đều nấu mặn. Người ta không cho tất cả thức ăn vào một cáiđĩa mà cho vào mỗi đĩa một loại thức ăn. Một người ăn cũng phải tới 4,5 cái bát, cái đĩa. Nói chunglà rất kềnh càng chứ không đơn giản như ở Hà Nội. Họ cho rằng thức ăn mà cho cả vào một cái đĩa thìtrông như... cám lợn.

Nguyễn Vương