Khuyết tật không phải “bị tù chung thân”

Sức khoẻ 06/03/2021 - 12:57

“Khuyết tật không đồng nghĩa với tự giam mình trong 4 bức tường. Chỉ cần thay đổi một chút cách nhìn về cuộc sống, sắp xếp nó theo cách khác và tận dụng những khả năng, bản thân sở hữu” - Patryk Gr...

Patryk Grab luôn khát khao cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh hiện thực hóa nó bằng cách hàng ngày tự đặt mục tiêu để phấn đấu. Bệnh bại não bẩm sinh tiến triển ảnh hưởng khủng khiếp đến mọi ngóc ngách sinh hoạt thường nhật của Patryk, song không thể làm suy chuyển tinh thần lạc quan và ý chí kiên định tự xoay sở với cuộc sống của anh.

Đủ sống chỉ với một ngón tay

Rắc rối xuất hiện năm cuối trung học cơ sở, lúc bạn cùng lớp bắt đầu rủ nhau đến vũ trường disco và tiêu xài thời gian với bạn bè. Trong khi Patryk không thể tham gia. Khi ấy, chàng trai miễn cưỡng kết bạn với laptop, ngồi nhiều giờ trên chiếc xe lăn.

Thời khắc khủng hoảng tiếp theo xuất hiện thời trung học, khi tình trạng liệt co cứng cơ gia tăng và bắt đầu những sự cố với dạ dày. Hai năm cuối cấp, học trò khuyết tật buộc phải học theo chế độ đặc biệt, “một thầy - một trò”. Và thi tốt nghiệp phổ thông trên xe lăn. Sau đó hoàn thành chương trình trung cấp kế toán trong thời gian 3 năm.

Trong danh mục những mục tiêu phấn đấu hàng ngày, lao động kiếm tiền bao giờ cũng có vị trí cao. Patryk chỉ có một ngón giữa bàn tay phải hoạt động bình thường. Song vẫn đủ để anh sử dụng laptop và thực hiện tròn vai nhân viên kế toán một cửa hàng ăn uống ở thị trấn nhỏ.

“Với người khuyết tật, nơi ở thích hợp đóng vai trò rất quan trọng” - Patryk kể - “Sau ngày bố tôi qua đời, mẹ đi bước nữa, tôi xin vào sống tại Nhà Hỗ trợ Xã hội ở Mielno. Và khó khăn mới xuất hiện: từ nơi ở mới đến cửa hàng tôi làm việc quá xa”.

Khuyết tật không phải “bị tù chung thân” - ảnh 1

Patryk Grab bên bộ sưu tập phong phú khăn cổ động và áo cầu thủ.

Thay đổi hoàn cảnh

Chàng trai năng động sớm vượt rào cản nhà ở quá xa nơi làm việc. Patryk chuyển đến Nhà Hỗ trợ Xã hội ở Brzoza Krolewska, cách cửa hàng, nơi làm việc chỉ 8km. Công việc đang tốt đẹp, dịch bệnh Covid-19 bất ngờ ập đến. Nhà hàng buộc phải đóng cửa. Thất nghiệp. Song chàng trai tháo vát vẫn sử dụng hiệu quả thời gian giãn cách xã hội. Patryk đã tìm được công việc mới. Anh vào mạng, học thủ thuật viết bài từ các nhà báo yêu thích và tự gửi bài đến các tòa soạn.

Đã vài tháng, tác giả Patryk Grab thường xuyên có bài đăng trên báo mạng Rampa. Khai thác trải nghiệm bản thân và quan sát, trò chuyện với những người cùng cảnh ngộ, cây bút mới nhập môn giới thiệu với độc giả của mình bức tranh trung thực  về cuộc sống thường nhật người khuyết tật. Bên cạnh những ghi chép khắc họa chân dung người khuyết tật nỗ lực chiến thắng yếu kém của bản thân và vượt qua mặc cảm tự ti, vươn lên để có cuộc sống khả dĩ theo ý muốn, anh còn viết không ít bài về những khát vọng thầm kín, về tuổi trẻ trong Nhà Hỗ trợ Xã hội. Ngắn gọn, anh giới thiệu cuộc sống đích thực của người khuyết tật, không phàn nàn, oán trách số phận.

Trên 3.000 khăn cổ động bóng đá và áo cầu thủ

Nuôi dưỡng sở thích là một trong những động lực giúp Patryk tha thiết yêu cuộc sống. Đã nhiều năm anh rong ruổi mò đến các sân vận động khắp cả nước, để tìm hiểu, cơ sở nào có hạ tầng phục vụ đối tượng sử dụng xe lăn. Anh cũng là cổ động viên nhiệt tình bộ môn bóng đá và bóng chuyền.

“Nhờ thú vui khám phá các sân bóng, tôi đã quen biết nhiều nhân vật thú vị và gom nhặt bộ sưu tập khá phong phú khăn cổ động câu lạc bộ, tuyển quốc gia và áo cầu thủ” - Patryk hào hứng nhấn mạnh.

Chiếc khăn cổ động đầu tiên chàng trai may mắn có được gần 10 năm trước là quà tặng của phát ngôn viên CLB bóng đá Cracovia, khi ấy. Đến nay bộ sưu tập của Patryk đã bao gồm trên 3.000 khăn cổ động và áo cầu thủ từ nhiều quốc gia thế giới.

Ngọc Báu

((Nguồn: Patryk Grab. Wyróżniony w Konkursie “Człowiek bez barier 2020”))