Kiếp nạn trời định (31)

Đời sống 21/04/2013 - 17:10

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chiếc taxi dừng lại, Diêu Giai giành trả tiền, rút một tờ 100 tệ từ trong túi xách đưa cho người tài xế. > Đọc từ đầ.

Thượng Quan Ngọ Dạ -

Nhân lúc anh ta trả lại tiền, tôi thò đầu ra bên ngoài nhìn, cảm giác xung quanh tối đen nhưmực, giống như một vùng đất hoang.

Là ở đây sao?

Diêu Giai xuống xe, tôi cũng xuống theo, chân tôi khẽ runrẩy.

Trên trời không có sao, mặt trăng hình lưỡi liềm đang trốn phíasau tầng mây, nhìn lờ mờ, làm tăng thêm vài phần kỳ dị trong màn đêm này.

Khi chiếc taxi quay đầu, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy khuôn mặtcủa người tài xế, rất gầy, rất dài, cũng rất trắng.

Anh ta từ đầu đến cuối không hề nói câu nào, tôi thậm chí nghi ngờlái xe bị câm, nhưng một giây sau, anh ta đột ngột nói một câu phủ định ngay sự suy đoán của tôi,cũng khiến tôi giật nảy mình.

Thoạt tiên lái xe nhìn tôi và Diêu Giai với ý tứ sâu sắc, ánh mắthơi kỳ lạ, dường như đang ngầm ám thị điều gì, còn chưa đợi tôi hiểu ra hàm nghĩa trong ánh mắt anhthì anh đột nhiên khẽ nói một câu: "Cẩn thận sau lưng có ma…"

Giọng nói của anh ta rất yếu ớt, lạnh lẽo, không hề có bất cứ sắcthái tình cảm nào.

Sau đó, anh ta đờ đẫn nhìn tôi cười, rồi nhấn mạnh ga, chiếc xelao nhanh về phía trước như tia chớp, để lại một đám khói mù dày đặc.

Diêu Giai hạ giọng nói: "Chính là ngôi nhà đó."

"Câu nói của anh ta là ý gì vậy?" Tôi vẫn chưa kịp định thầnlại.

"Ai cơ?"

"Cái người lái xe đó, cô không nghe thấy à?"

"Không nghe thấy, anh ta có nói gì sao?" Diêu Giai có vẻ hơi mơhồ.

"Tôi… có lẽ là tôi nghe nhầm." Tôi hất mạnh đầu, "À… cô vừa nói gìnhỉ?"

Tôi có vẻ không được chú tâm cho lắm. Cẩn thận sau lưng cóma. Vừa rồi rõ ràng tôi nghe thấy anh ta nói câu nói này, sao Diêu Giai lại không nghe thấy?Lẽ nào thực sự là tôi đã nghe nhầm? Mí mắt khó khăn lắm mới ngừng giật giật, sao thính giác lại cóvấn đề nhỉ?

"Này, cô nhìn kìa, chính là ngôi nhà đó." Diêu Giai hất hấtcằm.

Tôi nhìn về hướng đó, phía chếch đối diện có một ngôi nhà rất rõnét, đó là một ngôi nhà ba tầng cũ kỹ, đang đứng sừng sững giữa màn đêm, hiện rõ vẻ huyền bí thâmsâu, ở cạnh đó cũng có mấy ngôi nhà cao thấp không đều nhau, tất cả mọi cửa sổ đều không có ánhsáng, cũng không có lấy một ai, ngay cả một con chó cũng chẳng có.

"Những ngôi nhà đó đều không có ai ở sao?" Tôi hỏi.

"Ừ, đã bỏ hoang từ lâu rồi."

Tôi nhìn nó, đột nhiên nảy sinh nghi ngờ đối với những cuốn tiểuthuyết và phim ảnh, bởi vì những ngôi nhà ma trong tiểu thuyết và phim ảnh đều thường là ở nhữngvùng ngoại ô hoang vắng, hoặc là ẩn giấu ở lưng chừng núi, thế mà giờ đây, ngôi nhà ma này lại ởngay bên đường.

Điều này càng khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

Tôi chợt nhớ đến một bộ phim điện ảnh tôi đã từng xem "Ngôi nhàsáp" [ 1], tôi thậm chí còn nghĩ, nơi này không phải là đã bịhoang phế, cũng không phải là không có ai ở, mà là bị một tên sát nhân biến thái nào đó làm thànhnhững tượng nến, hắn ta đang trốn ở một nơi nào mà chúng tôi không nhìn thấy được, có thể chính làở trong ngôi nhà ma đó, đang mở to đôi mắt lạnh lùng theo dõi tôi và Diêu Giai.

Tôi đã bị chính sự suy diễn của mình làm cho sợ chếtkhiếp.

Tôi cứ tưởng rằng, khi một người nào đó vô duyên vô cớ nhất địnhphải đi làm một việc gì đó, thì chắc chắn là do một loại sức mạnh vô hình nào đó đang thao túng,đúng vậy, tôi chính là bị loại sức mạnh muốn gặp ma dẫn đến đây. Loại sức mạnh này hiện thời tachưa thể có lời giải thích hợp lý cho nó, nhưng hiện giờ tôi chợt cảm thấy hối hận.

Tôi thậm chí không biết rốt cuộc mình đến đây để làmgì.

Thứ cảm giác này khiến nỗi sợ hãi của tôi tăng lên gấp bội. Tôinhìn xung quanh, nhưng phát hiện ra chúng tôi đã không còn đường lùi, cho dù tôi và Diêu Giai bâygiờ có muốn quay về cũng không có xe nữa.

Tôi nhận thức ra được một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, lát nữa tôivà Diêu Giai sẽ quay về như thế nào đây?

Bỗng chốc tôi thực sự hoảng loạn.

"Sao vậy?" Diêu Giai cũng nhìn xung quanh khắp lượt, cô ấy trôngcó vẻ căng thẳng lắm rồi.

Tôi vốn định hỏi cô lát nữa chúng ta sẽ về như thế nào, nhưng nhìnthấy cô đang nắm chặt cây thánh giá trước ngực cô, thế là, tôi cố trấn áp sự hoảng loạn, định thầnlại, nói với cô: "Không sao đâu, đi thôi."

"Thực sự… sẽ vào sao?" Cô nghi ngại, nhìn tôi, rồi lại nhìn ngôinhà đó, trong đêm tối, trong đôi mắt tuyệt đẹp của cô hiện rõ sự lo sợ.

"Ừ, đã đến đây rồi mà."

"Nhưng… Tiểu Yên, tôi… tôi hơi sợ, tôi luôn, luôn cảmthấy…"

"Đừng sợ, chúng ta có hai người, hơn nữa còn có cái này phòngthân, chẳng phải thế sao?" Tôi cố tỏ vẻ thư thái, đập đập vào thánh giá ở trước ngực.

Cô gật gật đầu, sự sợ hãi trên mặt cũng vợi bớt đi phần nào: "Côbạo gan thật đấy, Tiểu Yên."

Tôi bỗng sợ hãi không thốt lên lời. Thực ra, không phải là tôi bạogan, thậm chí tôi còn sợ hơn cả cô ấy cơ, nhưng tôi không thể biểu hiện ra ngoài, tôi biết, nếu nhưtôi và Diêu Giai bây giờ ôm chầm lấy nhau run rẩy, vậy thì chúng tôi rất có khả năng còn chưa kịpbước vào ngôi nhà ma, đã bị chính sự tưởng tượng vô cớ của mình dọa cho chết khiếp rồi, cho nên,tôi buộc phải tự kìm chế nỗi sợ hãi trong lòng mình trước, mới có dũng khí để đối diện với nỗi sợhãi ở bên cạnh.

"Hay là… chúng ta về đi?" Diêu Giai vẫn do dự.

"Không sao đâu, đi thôi!"

Tôi nhìn cô, sờ vào chiếc kéo để trong túi quần, hít thở một hơithật sâu, đi về hướng ngôi nhà ma, chân tôi hơi tê, như thể không thuộc về tôi vậy, lại có vẻ nhưmọc ra từ chính cơ thể, phiền toái và nặng nề.

Diêu Giai lập tức đuổi theo, nắm chặt lấy tay tôi, đi sát ngay bêncạnh tôi, tay của cô rất lạnh, lòng bàn tay hơi ướt.

Cô nói: "Tay của cô lạnh quá, Tiểu Yên."

Con tim tôi trầm xuống, tôi cảm thấy tay của cô ấy lạnh, vậy thìcô ấy lẽ ra phải cảm thấy tay tôi ấm mới phải, tại sao cô ấy cũng cảm thấy tay của tôilạnh?

Tôi cố tình nắm thật chắc tay cô ấy. Tôi phát hiện ra bàn tay kiacủa cô ấy vẫn luôn nắm chặt thánh giá trước ngực cô, động tác này của cô khiến tôi cảm thấy hơi khóthở.

Không biết từ lúc nào, trong màn đêm xuất hiện một lớp sương mỏng,xen lẫn mùi mục nát, dần dần bao trùm.

Ánh trăng vàng trở nên mơ hồ hơn.

Chúng tôi càng lúc càng tới gần ngôi nhà ma, càng lúc cànggần.

Chúng tôi đứng trước mặt nó.

Cánh cửa gỗ chẳng thể nhìn rõ màu sắc, cửa không khóa, nhưng vẫncó thể cảm nhận được nó đã bị đóng rất nhiều năm, lạnh lẽo và cũ nát.

Tôi không để cho mình nghĩ nhiều, nghĩ nhiều chỉ khiến cho nỗi sợhãi càng được tung hoành.

Tôi lấy hết dũng khí, đặt tay lên cánh cửa đó, ra sức đẩy mạnh nó,cánh cửa gỗ phát ra một tiếng trầm đục, bật mở.

Ngay lập tức, một luồng âm khí nhanh chóng xộc thẳng vào khắpngười tôi.

Giống như một cái miệng khổng lồ.

Trong khoảnh khắc đó, tôi ngửi thấy mùi chết chóc.

Còn tiếp...

(Trích tiểu thuyết "Kiếp nạn trời định" của nhà văn Trung Quốc Thượng Quan Ngọ Dạ, do NXB Vănhọc ấn hành)