Live Green: KTS An Việt Dũng: Người may “khẩu trang” xanh cho những ngôi nhà

Phái đẹp 27/12/2018 - 08:49

Bài Nha Trang Ảnh NVCC

1. Tôi bước vào quán, người đứng quầy mỉm cười. Tôi nín thở, hồi hộp không phải vì nụ cười của anh, mà vì điều tôi sắp nói ra đây là lần đầu tiên tôi thực hành thói quen mới:
– Anh cho em một nâu đá nhiều sữa không ống hút.
Anh thanh niên gọi với vào khu pha chế:
– Một nâu đá nhiều sữa không ống hút!
Bên trong có người đáp lại:
– Nhiều sữa mà không ống hút thì khuấy kiểu gì?
Mặt tôi nóng dần, chưa biết xử trí thế nào với chính yêu cầu của mình. Cầm tiền trả lại, tôi cắm mặt bước lên cầu thang. Vài phút sau, một cô gái tóc đỏ dập xù mang đồuống lên, nâu đá nhiều sữa đã được trộn sẵn và không ống hút. Tôi thở phào, cuối cùng cũng bớt được một ống hút.

song-xanh-2

Chậu xơ dừa, ống hút tre: Trại Cá – Bàn chải tre: Sạp hàng chàng sen

2. Tôi phản đối những bữa xế gọi đồ ăn sẵn vì mỗi lần như vậy là tốn mất bao nhiêu hộp xốp, cốc nhựa, túi nylon dùng một lần. Nhiều người bảo: “Lắm chuyện quá, thi thoảng mới ăn mà cứ nghĩ thế mất vui”. Mọi người mất vui vì tôi nói, tôi mất vui vì vài cái túi nylon.

3. Gần nhà có cửa hàng vỉa hè bán sữa ngô non. Hôm nay thèm quá tôi bèn ra mua mà lại quên mang chai đựng. Tôi bảo cô bán sữa: “Cô đợi chút, nhà cháu ngay đây, cháu về lấy chai rồi ra”. Cô bảo: “Thế cốc này thì sao?”. Tôi dịu dàng đằm thắm nói rằng tôi đang hạn chế xài đồ nhựa một lần.

Thế là cô ấy không bán, nhất quyết không bán. Một là uống cốc nhựa, hai là nhịn đi. Bác trai đáng yêu ngồi cạnh bảo vợ: “Thôi thì đổ ra cốc rồi rót vào chai cho người ta cũng được”. Nhưng không bán là không bán, cô chủ hàng là người thẳng thắn rạch ròi, sữa ngô non của cô ngon, cô sợ gì mấy cái đứa đua đòi bắt chước bảo vệ môi trường. Cô vừa hậm hực vừa làu bàu mặc chồng có nói gì đi nữa. Tôi lại tiếp tục cười xinh đẹp, cảm ơn bác trai và đi về nhà.

86

4. Có lần nhóm bạn tụ tập, tôi nhắn trước là mình sẽ tới muộn, nói mọi người cứ gọi đồ đừng chờ. Lúc tôi đến, cả nhóm nháo nhào cất ống hút nhựa được quán cắm sẵn trong cốc đi: “Quên không dặn, cậu đừng buồn nhé!”. Tôi vẫn cố cười bảo: “Không sao, không sao, lần sau để ý là được”. Nhưng chắc cái mặt tôi ảo não đến mức lần sau không ai quên nữa, ít nhất là khi hẹn gặp tôi.

Ghi theo lời kể của Ân, Thảo và Hảo