Mẹ bắt vợ đẻ bằng được con trai, thương em tôi lén đi “thắt” để rồi 6 tháng sau cô ấy chửa to tướng

Tâm sự 17/01/2021 - 06:40

Hoang mang khi bụng vợ cứ trồi lên mỗi ngày, tôi thấy lạ bảo em giảm cân đi để rồi sốc đến tận óc khi vợ khoe điều hoang đường này.

Là con trưởng của dòng họ, lại trai độc đinh trong gia đình, áp lực phải đẻ bằng được con trai khiến vợ chồng tôi nặng nề vô cùng. Vì chiều theo ý bố mẹ chồng, vợ tôi cố đẻ mổ đến đứa thứ 3 vẫn là con gái. Điều đáng sợ hơn lần sinh thứ 3 tôi suýt chút nữa thì mất vợ, sức khỏe của vợ lại yếu. Vậy mà bố mẹ tôi, rồi họ hà ng vẫn không xót, tiếp tục bài ca: “Phải đẻ tiếp, đẻ bằng được con trai mới thôi” .

Dù tôi có nói, giải thích thế nào bố mẹ cũng không chịu nghe. Ông bà vẫn thương cháu gái nhưng nỗi niềm khao khát thằng cháu đích tôn để gia đình có người thờ cúng vẫn thôi thúc ông bà. Có lần mẹ rỉ tai tôi bảo: “Hay mày ra ngoài kiếm thằng con trai đi” . Tôi giật mình, sững sờ trước lời mẹ xúi, chưa bao giờ tôi có tư tưởng đó và muốn làm việc đó cả. Tôi yêu vợ, thương cô ấy không hết sao có thể vì trách nhiệm với gia đình mà để vợ tổn thương được.

Mẹ bắt vợ đẻ bằng được con trai, thương em tôi lén đi “thắt” để rồi 6 tháng sau cô ấy chửa to tướng - ảnh 1

(Ảnh minh họa)

Chịu điều tiếng từ chính người thân, vợ tôi gần như trầm cảm. Em suy nghĩ nhiều, lúc nào cũng cảm thấy có lỗi với nhà chồng, tự nhận mọi lỗi lầm về mình. Vợ đã khổ sở vậy rồi mà bố mẹ tôi không tha cho em, vẫn tiếp tục đay nghiến làm khổ vợ. Nghĩ nát óc không biết làm gì để vợ hết khổ, để bố mẹ đừng nhắc chuyện đẻ con trai nữa tôi mới nghĩ ra hạ sách.

Giấu tất cả mọi người, tôi nói dối đi công tác 2 tháng trong Nam để đi thắt ống dẫn tinh , chấm dứt chuyện sinh đẻ cho vợ đỡ khổ, bố mẹ cũng hết hi vọng. Trở về nhà, tôi gặp riêng bố mẹ và tiết lộ chuyện mình bí mật làm. Ông bà nghe xong sốc lắm, bố mẹ trách tôi ngu dại, bất hiếu nhưng tôi không thể làm khác được. Chỉ có cách này tôi mới giúp vợ hết khổ, khiến bố mẹ tôi dừng việc ép tôi đẻ con trai bằng được.

Không muốn vợ buồn hay phải cảm thấy mang ơn, tôi xin bố mẹ hãy giấu chuyện này với cô ấy để gia đình được yên ấm. Tôi biết làm thế là không nên, khiến bố mẹ buồn nhưng sẽ là cách tốt nhất để chấm dứt chuyện con cái tại đây. 3 cô công chúa là đủ rồi, tôi không có con trai lo chuyện thờ cúng dòng họ thì đã có con của các chú. Bố mẹ, họ hàn g quan trọng hóa lên thôi. Thời buổi bây giờ, đẻ được là tốt rồi, trai gái quan trọng gì chứ.

Từ ngày nhận tin sét đánh từ tôi, bố mẹ không nhắc gì chuyện cháu trai nữa, vợ tôi cũng thoải mái tâm lý hơn. Vậy mà dạo này bụng vợ cứ trồi lên rõ rệt, nghĩ đơn giản vợ béo bụng tôi bảo em giảm cân , tập luyện cho có eo thì vợ lại thủ thỉ: “Em có bầu rồi, 4 tháng rồi. Lần này em nghén ngọt chắc là con trai anh ạ. Bố mẹ biết chắc mừng lắm. Em sợ lại con gái nên giấu đợi đến tháng 4 mới cho anh biết đấy” . Vợ vừa nói vừa khoe bụng bầu khiến tôi sốc, hoang mang vô cùng. Tôi đi thắt rồi, vậy vợ bầu với ai?

Sợ cô ấy béo bụng tưởng mình có thai, tôi cố giữ bình tĩnh đưa vợ đi khám xem thế nào. Kết quả, cái thai được 4 tháng 1 tuần. Nhìn vào kết quả siêu âm, tôi sốc và phẫn nộ vô cùng. Cả đoạn đường chở vợ về tôi không nói câu gì, vợ nhìn vẻ mặt của tôi có phần sợ sệt, hoang mang.

Mẹ bắt vợ đẻ bằng được con trai, thương em tôi lén đi “thắt” để rồi 6 tháng sau cô ấy chửa to tướng - ảnh 2
(Ảnh minh họa)

Về đến nhà, tôi lôi trong tủ giấy tờ mình đi thắt ống dẫn tinh ra cho cô ấy xem. Vợ tái mặt nhìn nó, còn tôi thì bắt đầu chuỗi câu hỏi cha của đứa bé là ai? Cô ấy phản bội tôi từ bao giờ? Tại sao lại làm điều đó trong khi tôi hết lòng yêu thương vợ? Em nhìn tôi run lên bần bật, vợ khai rằng đã làm chuyện đó với đồng nghiệp cách đây 5 tháng. Vì áp lực con cái , vì cảm thấy buồn tủi em đã ngã vào lòng anh ta và dẫn đến cơ sự này.

Bị vợ cắm sừng, tôi đau đớn vô cùng. Cả đêm ấy tôi và vợ không ngủ nhưng cũng chẳng nói với nhau câu nào. Vợ nằm khóc, còn tôi thở dài suy nghĩ. Sáng hôm sau vừa đưa con đi học về, tôi thấy vợ đã dọn hết đồ cá nhân của cô ấy và để lại mảnh giấy: “Em không đủ tư cách làm vợ anh, nhận sự yêu thương của anh, lại càng không xứng làm mẹ các con. Em đi rồi, anh thay em chăm các con nhé” .

Vợ bỏ đi không báo trước một lời, tôi đến nhà ngoại nhưng cô ấy không tới đó. Tìm gã đồng nghiệp của vợ nhưng hắn ta cũng không biết em ở đâu. Không tìm được vợ, tôi buồn, hụt hẫng vô cùng, Có lẽ cô ấy tự cảm thấy xấu hổ nên đã bỏ đi để tránh mặt mọi người, còn tôi thì bây giờ như một kẻ thất bại, bị vợ cắm sừng, vợ bỏ, lại mang tội bất hiếu với gia đình nữa. Tôi phải làm gì đây? Làm gì để bản thân không phải đau khổ, mệt mỏi mỗi ngày nữa?

Chồng hành động không kiểm soát mỗi khi mất ngủ

Tôi 34 tuổi, chồng 38 tuổi, có con trai 4 tuổi. Chúng tôi kết hôn sau ba năm yêu.

Chồng là người chồng, người cha rất tốt và trách nhiệm, yêu thương vợ con, có học thức và địa vị cao, điềm đạm và hiền lành, được nhiều người yêu quý và kính trọng. Chỉ có một điều ở anh khiến tôi vừa buồn vừa thương, không biết phải làm thế nào.

Anh bị chứng khó ngủ do ngày xưa dùng nhiều chất kích thích để thức đêm học tập và làm việc. Khi yêu nhau, tôi đã biết bệnh của anh do đêm nào cũng phải uống 1-3 viên thuốc ngủ. Sau này tôi không cho anh uống thuốc nữa, thay bằng các phương thuốc dân gian... tình trạng anh mới khá hơn.

Có điều, anh rất khó ngủ và có thể tỉnh giấc vì những nguyên nhân rất nhỏ, khi đã tỉnh rất khó có thể ngủ lại, thường là thức luôn đến sáng. Đêm mất ngủ, anh mệt mỏi, lừ đừ cả ngày cả ngày hôm sau. Mỗi lần anh bị mất giấc, đặc biệt vì những lý do khách quan là anh biến thành con người khác. Biết anh khó ngủ nên khi sinh con, tôi sang phòng khác nằm cùng con. Có lần tôi ngủ quên, con khóc tôi không biết, anh tỉnh và lấy băng keo dán miệng con lại, nhốt con vào tủ. May mà tôi tỉnh dậy kịp, nếu không chắc điều đáng tiếc đã xảy ra.

Rồi có lần nhà hàng xóm đám cưới và hát karaoke, anh dặn họ trước khi đi ngủ là tầm 10h thì đừng hát nữa, họ đồng ý nhưng có lẽ vui quá nên hát ngày càng to và kéo dài đến gần 11h đêm. Anh tỉnh giấc, cầm dao sang, dùng những lời lẽ rất khó nghe để mắng khiến cả nhà họ hoảng loạn. Anh còn gọi công an đến ngay trong đêm, tịch thu hết dàn loa, lập biên bản xử phạt và dẹp luôn cái rạp cưới đã dựng sẵn ngoài đường trong khi họ van xin cách nào anh cũng không quan tâm. Tôi phải đứng ra thay anh tìm nơi khác để giúp họ tổ chức lễ cưới cho kịp giờ. Anh từng vác gậy đập nát cái máy lạnh chỉ vì nó kêu trong lúc đang ngủ.

Đó chỉ là một số biểu hiện tiêu biểu. Anh từ một con người hiền lành, điềm đạm như mất hết lý trí khi mất ngủ. Sau vụ đám cưới, hàng xóm xung quanh ai cũng sợ, họ nhìn anh với con mắt khác, thậm chí có người nghe kể lại còn không tin đó là anh; cũng nhờ vậy mà khu nhà tôi không còn nhà nào dám hát karaoke, kể cả ban ngày. Sau đó, anh cũng đập nhà đi xây lại thành nhà cách âm, phòng ngủ chúng tôi lại cách âm thêm lần nữa. Khi đóng cửa, không một âm thanh, ánh sáng nào từ ngoài có thể vào được phòng chúng tôi, từ đó anh mới có những giấc ngủ hoàn chỉnh hơn.

Cứ tưởng mọi việc đã êm xuôi khi suốt cả năm nay anh không bị mất ngủ nữa, giờ đây tôi lại là nguyên nhân khiến anh mất ngủ. Chẳng là tôi hay cựa quậy lúc ngủ, mà khi đi ngủ anh thường ôm tôi nên tôi sẽ nằm im cho anh ngủ thật say mới từ từ chui ra rồi ngủ. Một tháng trở lại đây, tôi lại cựa quậy nhiều hơn và mạnh hơn, hết ngửa rồi nghiêng, tay chân đạp lung tung, có khi đạp và đánh luôn cả anh làm anh thức giấc. Lúc đầu tôi rất sợ nhưng anh không có biểu hiện như thường thấy khi mất ngủ mà lại ôm tôi rồi nói tôi ngủ đi, nhưng ngủ trong lòng anh thì tôi lại cựa quậy và anh lại tỉnh, vòng lặp cứ như vậy. Tôi mà xuống đất nằm là anh cũng biết luôn và lại bế tôi lên. Tôi có nói anh để tôi sang phòng khác ngủ, anh không đồng ý.

Giờ tôi không biết phải làm sao với chứng khó ngủ của anh và thói cựa quậy của tôi. Tôi không cho anh đi bác sĩ vì thế nào cũng sẽ uống thuốc. Anh từng đi vật lý trị liệu mà cũng không khá hơn là bao; những bài thuốc dân gian tôi đã áp dụng và cũng có hiệu quả nhưng không trị triệt để được. Tôi muốn biết có phương pháp nào giúp anh dễ ngủ hơn hoặc là không bị tỉnh giấc vì những lý do vụn vặt nữa. Tôi cũng nhờ bạn đọc chia sẻ về thói cựa quậy của mình, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh, sợ sau này có khi anh đánh luôn cả tôi dù chưa bao giờ anh to tiếng với tôi. Ngay cả lúc mất ngủ cũng thế, dù anh có la lối, đá nh đập gì thì khi nói chuyện với tôi cũng rất nhẹ nhàng. Tôi tham khảo rất nhiều bác sĩ nhưng tất cả đều nói chung chung và dùng thuốc. Xin cảm ơn mọi người.

Ngày anh trai mất, chị dâu khóc ngất lên ngất xuống nhưng ngay khi xong tang lễ chị đã lộ rõ bộ mặt giả dối Trong đám tang, chị dâu ngất nhiều lần đến nỗi phải có y tá túc trực bên cạnh. Ai nhìn vào cũng thương cảm cho sự mất mát quá lớn với mẹ con chị. Anh chị tôi lấy nhau được 7 năm, có với nhau hai người con...

Chia sẻ