‘Mỗi ngày chỉ biết lắng nghe nhịp đập của con qua cảm xúc của mẹ...‘ - dòng nhật ký đẫm nước mắt của nữ điều dưỡng ở BV Đà Nẵng

Xã hội 03/08/2020 - 15:43

‘Em khóc xíu được không mọi người, vì thực sự em rất mệt; ‘Đã 8 ngày rồi chúng tôi không được gặp nhau, dù cùng một mái nhà, một cánh cửa‘ - những dòng nhật ký của nữ điều dưỡng Thái Thị Thu Hà tại BV Đà Nẵng khiến nhiều người không khỏi xót xa.

Nhiều người không khỏi xúc động trước những lời tâm sự trên Facebook cá nhân của điều dưỡng Thái Thị Thu Hà, công tác tại Phòng khám Trung tâm tim mạch - Bệnh viện Đà Nẵng.

"Hôm nay được bạn hỏi thăm: 'Chủ nhật rồi, em làm gì?'. 'Dạ Chủ nhật là ngày mấy vậy chị, tụi em vẫn đứng yên một chỗ thôi'. Đã 8 ngày rồi chúng tôi không được gặp nhau, dù cùng một mái nhà, một cánh cửa. Thường thì chỉ cần nhìn mặt và nghe giọng thôi thì sẽ biết đang buồn hay vui, mệt mỏi, áp lực hay hạnh phúc... Còn giờ, bàn phím điện thoại là thứ duy nhất để đoán cảm xúc của nhau sau những giờ thay ca." - chị Hà chia sẻ câu chuyện ngày thứ 8 ở khu cách ly bệnh viện và không biết, chuỗi ngày này sẽ kéo dài đến khi nào. 

Nghe tin đồng nghiệp của mình phải thở oxy, chị không khỏi đau lòng. "Người bệnh khó thở phải thở oxy là điều đương nhiên. Nhưng nghĩ tới đồng nghiệp, người cùng với mình chăm sóc, điều trị người bệnh giờ lại phải nằm thở oxy, nước mắt bỗng chảy ra…"

‘Mỗi ngày chỉ biết lắng nghe nhịp đập của con qua cảm xúc của mẹ...‘ - dòng nhật ký đẫm nước mắt của nữ điều dưỡng ở BV Đà Nẵng - ảnh 1

Một nhân viên y tế ngất xỉu phải thở oxy vì kiệt sức.

"'Chị ơi, em đứng không nổi nữa, em nhận hàng và giao hàng cho các khoa, đi nhiều mệt quá, em buồn ngủ quá chị ơi, em ngủ xíu được không?' Và không đợi cái gật đầu, em nằm luôn lên cái ghế bên cạnh. Thương em, thương những thanh niên vai dài sức rộng ở lại gánh luôn phần cho những người lớn, người bầu bì... Cố lên các em, sau dịch chúng ta sẽ ngủ và chỉ ngủ thôi không cần ăn đâu!

Thương các mẹ có con nhỏ, xa con khi con còn chưa kịp bỏ bú. Sữa mẹ căng cứng nhưng con đói không có sữa để dùng. Mẹ sợ sau dịch sẽ mất sữa, nên cố gắng rảnh tay là hút để nguồn sữa mẹ không bị mất sau ngày về. Sữa cương cứng không được cho con bú mớm sẽ rất đau đớn. Giọt nước mắt hòa tan trong vị sữa, sữa hút ra cũng đổ đi vì không chỗ nào trữ an toàn được.

Chỉ còn vài ngày là đến ngày tái khám thai định kỳ. Con ơi chờ mẹ nhé, mẹ muốn nhìn thấy tay và chân con quẫy đạp trong bụng mẹ trên màn hình siêu âm 3D, 4D. Nhưng bây giờ mỗi ngày chỉ còn biết lắng nghe nhịp đập và cái quẫy chân trong bụng qua cảm xúc của mẹ và con thôi."

‘Mỗi ngày chỉ biết lắng nghe nhịp đập của con qua cảm xúc của mẹ...‘ - dòng nhật ký đẫm nước mắt của nữ điều dưỡng ở BV Đà Nẵng - ảnh 4

Những giấc ngủ tạm của nhân viên y tế tại Bệnh viện Đà Nẵng.

Làm sao có thể không rơi nước mắt khi nghe câu chuyện của điều dưỡng Hà: "Sáng ngủ thấy mắt đồng nghiệp đỏ và sưng mắt, tôi hỏi cô ấy nói: 'Đêm qua ngủ dưới đất con gì cắn sưng mắt', nhưng tôi biết đêm qua cô ấy nhớ con khóc liên tục, vì tôi đã từng trải qua nên tôi hiểu...". Thế mới thấy, điều dưỡng Hà và đồng nghiệp của mình đã phải hy sinh những gì cho cuộc chiến này. Họ cũng chẳng thể biết, đến khi nào mình mới có thể gặp lại được con, được người thân vì cuộc chiến này vẫn còn quá dài. 

Trước đó vài hôm, điều dưỡng Hà cũng chia sẻ mong muốn nhỏ nhoi của mình: "Thèm lắm bữa canh nóng, cá kho, thịt luộc... Được ngồi với người thân trong gia đình nói về chuyện công việc, bạn bè, cuộc sống... Thèm bữa trưa mấy chị em đồng nghiệp tụm lại dọn cơm ăn chung chủ đề chỉ xoay quanh người nhà và người bệnh... rồi cùng nhau đi ngủ trưa... Thèm lắm cảm giác về nhà vô phòng tắm rộng thênh thang mở vòi sen tắm phát mát lạnh (vì ở bệnh viện không có nhà tắm, chỉ có nhà vệ sinh, vòi sen thay bằng vòi xịt bồn cầu)". Tuy nhiên, điều bình dị nhỏ nhoi này, là một thứ gì đó quá xa với cô ở thời điểm hiện tại. 

‘Mỗi ngày chỉ biết lắng nghe nhịp đập của con qua cảm xúc của mẹ...‘ - dòng nhật ký đẫm nước mắt của nữ điều dưỡng ở BV Đà Nẵng - ảnh 5

Những ánh mắt lạc quan của bác sĩ Bệnh viện Đà Nẵng.

Thương con, nhớ nhà nhưng khi đã bước vào cuộc chiến này, những nhân viên y tế biết, họ phải đánh đổi những gì. Thời điểm này, dù mệt mỏi đến mấy, vẫn phải lạc quan, động viên lẫn nhau để cố gắng, vì họ biết rằng có rất nhiều người đang cần họ. Gạt đi những âu lo, điều dưỡng Hà lạc quan chia sẻ: "Khoác trên mình bộ áo 'phi hành gia' màu xanh, có nhiều người hỏi chúng tôi rằng không sợ dịch sao cười miết? Là bởi 'một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ', chúng tôi cười để con virus biết chúng tôi không sợ nó và tinh thần thép lúc nào cũng phải lạc quan, động viên, trấn an người bệnh, người nhà và đồng nghiệp'...

‘Mỗi ngày chỉ biết lắng nghe nhịp đập của con qua cảm xúc của mẹ...‘ - dòng nhật ký đẫm nước mắt của nữ điều dưỡng ở BV Đà Nẵng - ảnh 6

Dù thiếu ngủ, mệt mỏi các điều dưỡng vẫn vô cùng lạc quan.

Những dòng nhật ký của điều dưỡng Hà kể về câu chuyện của mình cùng những đồng nghiệp quên ăn, quên ngủ thậm chí "quên cả con" để chống lại dịch bệnh đã lấy đi nước mắt của biết bao người. Trận chiến này chưa biết khi nào mới khép lại, chuỗi ngày sắp tới, các điều dưỡng, y tá vẫn phải gồng mình chống chọi và những sự hy sinh ấy sẽ chẳng thể nào đếm xuể.

Cập nhật những diễn biến mới nhất về tình hình dịch Covid-19 TẠI ĐÂY.