Mùa hoa thương nhớ

Xã hội 18/04/2013 - 23:28

Mùa xuân sang tiết trời ấm áp, khi mà những mai những đào đã dần tàn phai không còn rực rỡ nữa thì cũng là lúc những nụ hoa xoan tim tím hé nở trên cành biếc. Cái dịu dàng trắc ẩn của hoa xoan luôn khiến người ta bâng khuâng xao xuyến như gặp lại cố nhân.

Từ bao giờ hoa xoan đã gắn vớinhững mùa lễ hội để khi tháng ba sang tôi không khỏi bồi hồi nhớ về thời thơ ấu. Cái thời nghetiếng trống đình làng là hớt hải nuốt vội miếng cơm không kịp thay áo chạy theo lũ bạn đi xem khaihội. Đường làng từng tốp từng tốp người, từ các cụ già đến nam thanh nữ tú, trẻ con nô nức đi xemhội. Ven đường, từng chùm xoan tim tím lặng lẽ nở, lặng lẽ tỏa hương mà đâu ai hay. Chỉ khi đám hộilàng tan, trên đường trở về, khi mà ai đó còn nuối tiếc những trò chơi, những câu hát hội ngơ ngẩntrông lên mới nhận ra hoa xoan đang mùa nở rộ.

no image

Từng chùm, từng chùm tím biếc nhưbâng khuâng nói hộ lòng người. Tôi lớn lên theo từng mùa lễ hội, từng mùa hoa xoan. Ấu thơ trongtôi ngập tràn miên man màu tím hoa xoan. Khi còn là một đứa trẻ tôi đã nhìn hoa xoan và mơ về mộtvùng trời bình yên đâu hay cho đến bây giờ màu hoa xoan đã để lại cho tôi cả một khoảng trời thươngnhớ. Ở mảnh đất nghèo khó ấy những cây xoan cứ vươn mình mọc lên để đến mùa hoa nơi đâu tôi cũngbắt gặp màu tím thân thương. Nhưng chỉ sau ít ngày nở cái màu tim tím ấy sẽ nhạt dần và chuyển sangmàu trắng như luyến nhớ, như day dứt điều chi. Cây xoan nơi hiên nhà rụng đầy hoa xuống mảnh sânnho nhỏ, những chú gà con vàng ươm như những cuộn tơ thi nhau rỉa rỉa vì chúng tưởng những cánh hoanhỏ là thức ăn. Những bàn chân nhỏ xíu giẫm lên cánh hoa trông thật ngộ nghĩnh và bình yên. Tôi nhớnhất là đường làng mùa hoa xoan rụng, những cánh hoa phai rơi xuống tuổi mộng mơ dệt nên tấm thảmký ức buồn mang mang mà đẹp đến nao lòng. Giờ tan trường tôi nhón chân bước trên những cánh hoarụng vì sợ làm hoa đau và sợ làm nhàu đi tấm thảm đẹp. Những đa cảm vu vơ của tuổi mới lớn cũng đủlàm nên một mối tình học trò vụng dại gắn với mùa hoa xoan.

Đêm tháng ba hương xoan lan tỏakhắp thôn cùng ngõ tận. Cái mùi hương nồng nồng hăng hắc ấy khiến bao trái tim bồi hồi thổn thức.Đất trời tháng ba tràn trề nhựa sống, mùa xuân đang vào độ chín, chính cái mùi hương ấy như giụcgiã những khát khao ước vọng của tuổi trẻ. Ánh trăng lạnh rơi xuống vườn khuya như tấm áo choàngvắt ngang thương nhớ. Những lứa đôi tìm nhau, hương hoa xoan gắn với những tình yêu nơi thôn dã. Đểkhi chia xa, mùa hoa gọi biết bao trái tim nhớ về.

Bây giờ quê tôi không còn mở hộinữa, chỉ hoa xoan tháng ba còn đó như chứng nhân cho những mối tình buồn và những lời ước hẹn thủychung. Lời bài hát năm nào mà tôi cứ ngỡ như viết cho mình giờ chỉ còn vang lên trong tiềm thức:"Hội làng năm xưa cô Tấm cũng đến một mình, hội làng năm nay em đến cũng một mình lòng buồn đêmvắng nhặt cánh hoa xoan rơi, hoa xoan khi xưa nở đầy mà anh hay nói là hoa thương nhớ để mãi mãimình nhớ mình nhớ mối tình đầu".

Tản văn của TÙNGQUÂN