Nó vẫn là thằng Vện

Đời sống 16/04/2013 - 11:02

Hai chục năm sau ông bà Hạnh đều mất, Thương lấy một anh thương binh nghèo, Phúc cưới vợ chiếm trọn ngôi nhà hai tầng hơn trăm mét vuông, có sạp hàng trên Đồng Xuân.

Ông bà Hạnh lấy nhau năm trước, năm sau đẻ gái đầu lòng, đặt tên Thương rồi thôi. Vợ chồng cóđồng nào lại nộp thầy bói, thầy lang, cầu khắp đền, phủ "ăn mày thần phật mụn trai". Bảy năm sau bàđẻ con trai thật, tên khai sinh là Phúc nhưng ông bảo gọi là Vện cho dễ nuôi. Mà thằng Vện cũng dễnuôi thật. Cứ bú no là ngủ, hay lầu nhầu nhưng ít khóc.

Cái Thương quý em lắm, suốt ngày tranh bế. Vện háu ăn nên chóng lớn, mới lẫm chẫm đã bằng trẻ lênba, nặng như cối đá lỗ. Thương đi học về là quăng cặp vồ lấy em cõng chơi rong. Vện cục tính, nhiềulần ăn dở miệng liền cào mặt chị, vơ bát ném. Mẹ có hỏi, Thương nhận mình làm vỡ, mặt xước đổ chongã và giơ lưng chịu đòn.

Hai chục năm sau ông bà Hạnh đều mất, Thương lấy một anh thương binh nghèo, Phúc cưới vợ chiếm trọnngôi nhà hai tầng hơn trăm mét vuông, có sạp hàng trên Đồng Xuân. Vợ chồng chị Thương và bốn đứacon  trông vào xe khăn mặt, quần áo đẩy rong, sống chen chúc trong căn hộ tập thể. Bù lại vợchồng thuận hòa, con cái ngoan ngoãn học hành chăm chỉ khá, giỏi.

Một hôm chị về nhà cũ tâm sự với em: Bố mẹ mất đi chỉ để lại đúng cái nhà này… Giá như anh chị dưdật… Không để chị nói hết câu, Phúc trừng mắt sừng sộ: Biết ngay mà, bà đến giở trò vòi vĩnh chứgì? Ngắn gọn nhé, đây bà cầm ít tiền, nhưng kể từ nay tôi cấm cửa. Chị Thương mắt đỏ hoe ấp úng: Emđể chị… nói… Phúc đứng phắt dậy, chỉ tay ra cửa: Không nói năng gì hết, bà về ngay cho tôinhờ.

Chị bước ra, thui thủi, cánh cửa lim đóng sầm sau lưng, tiếp đó là tiếng rít của chốt sắt.

Từ đấy người đàn bà có gương mặt héo hắt kia mỗi năm chỉ hiện ở phố này hai lần vào ngày giỗ bố,giỗ mẹ. Cũng không muốn để hàng phố biết chuyện thằng em tham lam vô phúc nên người chị chỉ đứngbần thần rồi vái vọng vào trong nhà rồi đi.

Có người biết nguồn cơn, cơ sự khuyên chị kiện ra tòa. Chị chỉ biết lặng lẽ cảm ơn.

Mấy năm sau, chợ Đồng Xuân bị cháy. Sạp hàng của vợ chồng Phúc bị thiêu rụi. Chưa hết, thằng contrai nghiện ngập dính vào vụ cướp gây chết người lĩnh án 20 năm tù. Cô vợ bị vỡ hụi, nhà bị xiếtnợ, phải bán, vợ chồng phải dạt ra ngoại thành. Đã hết đâu, một lần đi nhậu nhẹt với chúng bạn,Phúc lao cả xe lẫn người vào dải phân cách phải vào cấp cứu ở BV Việt Đức.

Nghe cô em dâu thông báo vậy, chị Thương lại tất tả vào chăm nom đứa em trai.

Phải rồi, "một giọt máu đào hơn ao nước lã". Dẫu trời có mắt, nó vẫn là thằng Vện cùng huyết thốngvới chị.


Duy Đạo