Paul Gascoigne: Sản phẩm kỳ lạ của bóng đá Anh (Kỳ 3)

Thể thao 14/04/2013 - 11:12

Giống như nhiều ngôi sao bóng đá khác, Gascoigne được nhớ đến không chỉ bởi sự tài hoa, mà còn vì cách sống bê tha, nghiện ngập. Trước và sau Gascoigne, bóng đá Anh đã chứng kiến không biết bao nhiêu Best, Adams hoặc Merson. Nhưng trường hợp Gascoigne lại khác hẳn, rất lạ.

CON QUỶ MA MEN GỤC VÌ 32 "SHOT" WHISKY
Lần đầu tiên, chứng nghiện rượu của Gascoigne được biết đến như một thông tin đại chúng là năm1998. Khi ấy, Gascoigne hãy còn là tuyển thủ Anh, vừa chuyển từ Rangers sang Middlesbrough, và đềtài về sự vắng mặt của Gascoigne trong đội tuyển Anh ở VCK World Cup 1998 luôn được tranh luận mộtcách sôi nổi.

no image

Trước đó, Gascoigne được HLV Glenn Hoddle sử dụng khá thường xuyên và đã góp công không nhỏ giúpTam Sư vượt qua vòng loại World Cup. Ở tuổi 31, sự nghiệp bóng đá đỉnh cao của Gascoigne vẫn chưakhép lại (sau Middlesbrough, Gascoigne còn khoác áo Everton đến năm 2002). Thế nên, thông tinGascoigne phải nhập viện vì rượu đã gây chấn động trong làng bóng Anh như một scandal ở thời điểmấy.

Gascoigne uống liền một mạch 32 "shot" whisky (mỗi "shot", tức đơn vị rót rượu ở quán bar, có dungtích 35ml) và đổ gục xuống bàn. HLV Middlesbrough khi ấy, Bryan Robson, không chỉ đưa Gascoigne vàobệnh viên Priory như một biện pháp cấp cứu thông thường. Ông đã ở lại đấy, và sau khi tham khảo hếtcác ý kiến chuyên môn, Robson ký luôn vào các thủ tục cần thiết để bệnh viện giữ lại Gascoigne,điều trị suốt 28 ngày.

Priory, nổi tiếng khắp thế giới chứ không chỉ ở London, là bệnh viện chuyên điều trị các chứng bệnhliên quan đến tâm lý và thần kinh cho giới ngôi sao. Sau 2 tuần điều trị, Gascoigne quả quyết anhphải xuất viện. Nhưng kể từ đó, bệnh viện Priory trở thành địa chỉ quen thuộc của Gascoigne. Dĩnhiên, Gascoigne nghiện rượu, nhưng rượu không phải là thứ duy nhất gây nghiện đối với Gascoigne.Và tuy Gascoigne là bệnh nhân "ruột" của Priory nhưng Priory lại không phải là nơi duy nhất mà anhthường xuyên cư ngụ.

no image

Năm 2001, chủ tịch Bill Kenwright của Everton gặp John McKeown, bác sĩ thường xuyên điều trị choGascoigne ở bệnh viên Priory. Họ nói chuyện với nhau và quyết định phải đẩy mạnh hơn nữa việc chữatrị.

Gascoigne được đưa sang Mỹ và tạm trú dài hạn trong một bệnh viên ở Cottonwood thuộc bangArizona.

Ngoài rượu, Gascoigne còn là nô lệ của thuốc lá, cờ bạc, các loại thức uống nhiều caffeine có nănglượng cao, hoặc các loại đồ ăn vặt không có lợi cho sức khỏe. Điều trị thế nào chẳng biết, nhưngkhi tuyên bố anh đã thoát khỏi chứng nghiện rượu sau rất nhiều lần xuất viện ở Cottonwood,Gascoigne lại đâm ra phụ thuộc vào những loại thuốc giảm đau có morphine.

CHỨNG HOANG TƯỞNG KHÔNG ĐIỂM DỪNG
Năm 2004, Gascoigne kiếm được một chút thu nhập sau khi xuất bản tự truyện "Gazza: My Story", doHunter Davies chấp bút. Hai năm sau, Gascoigne lại xuất bản tự truyện "Gazza: Chiến đấu với nhữngcon quỷ trong tôi".

Đọc hết hai quyển sách ấy, người ta thậm chí không thể nhớ hết những thứ mà Gascoigne nghiện, rấtkhó nhớ những chứng bệnh của Gascoigne, với tên gọi kỳ lạ mà các bác sĩ kết luận. Càng không thểthống kê cho hết những lần Gascoigne nhập viện, vì những nguyên nhân... trời ơi đất hỡi. Ví dụ,Gascoigne từng uống liên tục 15 lon Red Bull. Thế là bệnh nghiện tái phát, và lại nhập viện, cấpcứu, điều trị!

Không ai có thể kiểm soát một cách chặt chẽ những điều tai hại mà Gascoigne có thể làm một cách bấtchợt. Bản thân Gascoigne càng không thể hiểu mình. Bệnh lý về mặt tinh thần và những cái nghiện kỳlạ cứ đưa Gascoigne đi từ hậu quả này đến hậu quả khác. Anh thường xuyên viêm phổi hoặc đau dạ dày.Anh phải chịu phẫu thuật, thay cả cái... hông bên phải.

no image

Nhưng tâm lý, tinh thần, trí óc của Gascoigne bị tàn phá nhiều hơn cả. Khi đang được xem là có tìnhtrạng tỉnh táo, Gascoigne từng gọi điện cho bố anh để thông báo về một trận đấu quan trọng: anh sẽđánh cờ với 2 cựu tổng thống Mỹ George Bush và Bill Clinton, tại Madison Square Garden ở New York.Trận đấu sẽ được trực tiếp đến toàn thế giới!

Một câu chuyện thương tâm khác: Gascoigne từng nghĩ rằng những con vẹt đồ chơi của anh là vẹt thật.Và, đau đớn hơn, Gascoigne nghĩ rằng chúng nói thật. Người ta ghi âm những câu nói tử tế, đưa vàohai con vẹt máy rồi tặng Gascoigne để giúp anh khuây khỏa. Vì quá cô đơn, và tất nhiên cũng vì cònđang bị "chập điện" trong chương trình điều trị, Gascoigne cho rằng trên đời chỉ có hai sinh vậtthân thiết với anh, cũng chỉ có hai sinh vật ấy nói thật với anh (đấy dĩ nhiên là hai con vẹtmáy).

Gascoigne bị bệnh nặng và phải điều trị nhiều đến nỗi chính những lúc anh thật sự khỏe khoắn thìđấy mới là những lúc mà giới hâm mộ của anh thấy buồn. Câu nói phổ biến nhất, đúng nhất và thậtnhất của Gascoigne sau những đợt điều trị thành công là: "Tôi không thể nói rằng tôi đã chừa rượu,không bảo đảm rằng tôi sẽ không uống nữa. Tôi chỉ biết rằng hôm nay tôi không hề uống, và tôi chỉbiết hy vọng ngày mai cũng sẽ như vậy".

Ở đời, hy vọng thường không trở thành sự thật. Tuyệt đại đa số những lần cấp cứu vì uống quá chéncủa Gascoigne đều xuất phát từ những quyết định thật sự nghiêm túc ban đầu: chỉ nhấp môi một tí,hoặc chỉ làm một cốc vang. Bi kịch? Cuộc đời Gascoigne phải nói là còn hơn cả bi kịch. Anh đángthương hơn là đáng trách.

(Còn tiếp)