Sắp đến giờ làm lễ kết hôn thì mẹ cô dâu khóc bù lu bù loa tố khổ, câu nói "hủy hôn"

Tình yêu 01/08/2020 - 11:43

"Bạn tôi thì yêu đương đến mụ cả người. Đến khi bàn chuyện kết hôn, gia đình cô gái bắt đầu đưa ra những điều kiện còn ghê gớm hơn", anh chàng kể lại.

Những cô nàng tham lam và tính toán khi yêu đương cuối cùng sẽ chẳng nhận được kết cục tốt đẹp. Họ chỉ biết đến cái lợi, không để ý đến tình yêu của mình. Nếu như biết đủ thì cuộc sống của họ vô cùng tốt đẹp. Nhưng một khi sự tham lam lấn lướt thì tất cả chẳng thể cứu vãn được nữa.

Một dân mạng đăng tải câu chuyện về bạn mình trên mạng xã hội. Chuyện như sau:

"Tôi có một người bạn học cùng từ bé đến lớn. Cậu ấy rất đẹp trai, giàu có và nổi tiếng ở trường. Khi học đại học, cậu có rất nhiều bạn gái và phải nói rằng rất có kinh nghiệm tình trường.

Cuối cùng không biết thế nào, sau khi tốt nghiệp anh bạn này quyết định yêu một cô gái đến từ nông thôn thật sự hiền lành, thuần khiết.

Lúc nghe bảo vậy, ai cũng nghĩ rằng bạn tôi đã quay đầu đi đúng hướng. Tuy nhiên, khi gặp cô gái này thì tất cả đều cảm thấy có vấn đề.

Phải nói rằng cô nàng này là 'trà xanh' chính hiệu. Khi cô ta cùng bạn tôi đi mua sắm cùng nhau, cô ấy luôn chọn những thứ đồ đắt tiền để thử. Sau đó tỏ vẻ vô cùng ưng ý nhưng miễn cưỡng trả lại, không dám mua.

Bạn tôi rút ví ra muốn trả, cô ấy sẽ cố gắng ngăn cản rồi muốn kéo bạn tôi đi. Sau khi cậu ấy trả tiền, cô ta lại cằn nhằn là tiêu xài hoang phí. Tuy nhiên sau đó vẫn sà vào một cửa hàng đắt đỏ khác.

Sắp đến giờ làm lễ kết hôn thì mẹ cô dâu khóc bù lu bù loa tố khổ, câu nói

Ảnh minh họa.

Cứ như thế, cuộc tình 1 năm của cả hai càng thêm bền chặt. Em trai của cô muốn kinh doanh, bạn tôi mở cửa hàng cho. Em gái cô này học đại học, bạn tôi trả tiền học phí và sinh hoạt phí. Đến nhà của cô ta ở quê thì bạn tôi cũng chẳng ngần ngại bỏ ra số tiền lớn để cho sửa lại.

Lúc ấy chúng tôi đều vô cùng bất ngờ, ai cũng đều nói chuyện và ngăn cản bạn tôi vì tiêu tiền quá mức. Dường như cuộc tình này khiến cậu ấy mù quáng, chẳng biết phân định gì nữa.

Bạn tôi thì yêu đương đến mụ cả người. Đến khi bàn chuyện kết hôn, gia đình cô gái bắt đầu đưa ra những điều kiện còn ghê gớm hơn.

Nhà gái yêu cầu thêm tên cô nàng vào hai ngôi nhà ở thành phố mà bạn tôi có, là tài sản riêng trước khi kết hôn. Sau đó họ muốn bạn tôi mua thêm 1 căn nhà nữa để em trai cô ấy ở khi lên đây, đó là quà để em trai dễ dàng lấy vợ. Họ bảo rằng cậu em này cũng muốn đến đây gây dựng sự nghiệp.

Biết chuyện này, bọn tôi đều nhắc nhở người bạn ấy. Rõ ràng ai lại lấy vợ mà phải lo toan cho cả nhà vợ thế này.

Tuy nhiên bạn tôi thực sự thích cô gái đó. Nhất là khi cô nàng khóc lóc rất nhiều và cho rằng bản thân cô cũng không muốn, là bố mẹ khó khăn, ép buộc.

Thấy vậy, bạn tôi mủi lòng về nhà thuyết phục với bố mẹ mình. Tuy nhiên, bố mẹ cậu bạn này đều là dân làm ăn, kiên quyết không đồng ý.

Nhà gái cũng 'căng' nhưng dịu dần và đồng ý kết hôn khi bạn tôi đồng ý một món tiền tặng cô dâu trước đám cưới là gần 3 tỷ đồng. Sau khi kết hôn, anh có thể thêm tên cô vào giấy tờ nhà đã có nhưng nhất quyết không mua thêm một căn cho em trai vợ.

Đến ngày đám cưới, mẹ cô dâu bắt đầu làm ầm ĩ trong phòng thay đồ khiến tất cả mọi người đều tưởng có chuyện gì xảy ra. Theo đó, bà cứ cầm tay cô dâu rồi khóc bù lu bù loa. Bà ta bảo rằng mình khóc vì con gái lấy chồng nhưng câu chữ nói ra khó chấp nhận:

"Số phận của con tốt quá, kết hôn với người chồng tốt nhưng em trai con thật là khổ. Nó là thằng thân nhất với con từ nhỏ đến lớn nhưng giờ nó làm sao mà thân thiết với con được nữa. Con trai tội nghiệp của tôi. Không có nhà thì nó lấy vợ làm sao được. Chị gái con cũng bị nhà chồng coi thường, ôi khổ quá".

Lúc đó không chỉ bọn tôi mà nhìn mặt cậu bạn cũng có vẻ tức giận lắm rồi. Lúc này, cô dâu bắt đầu đứng ra cầm tay bạn tôi rồi thêm dầu vào lửa:

'Mẹ em đang mất bình tĩnh, nhìn mẹ đau khổ như thế em sợ là không tiếp tục đám cưới được. Hay là anh cứ đồng ý với mẹ đi, đầu tiên anh cứ bảo sẽ mua nhà đi, thanh toán đặt cọc rồi sau này cả em và anh sẽ cố gắng thanh toán nốt tiền căn nhà. Dù sao mẹ đã vậy em cũng không muốn cưới nữa. Bây giờ cả làng đang cười gia đình em là bị nhà chồng coi thường'.

Khi bạn tôi nghe nói vậy cũng hơi hoảng. Dù sao bên ngoài đều là khách quý, bạn làm ăn của bố mẹ cậu ấy cả mà. Nếu cô dâu làm ầm ĩ thì mặt mũi của gia đình cậu ấy biết để đi đâu.

Lúc đó, bố của bạn tôi xuất hiện nói thẳng:

'Nếu nhà tôi không mua nhà cho em trai cô dâu thì bên ấy không muốn tiến hành đám cưới nữa có phải không? Hai đứa nó vẫn chưa đăng ký kết hôn đâu, coi như hôm nay gia đình tôi mời họ hàng anh em, bạn bè đến ăn bữa tối. Khỏi kết hôn nữa, ngừng lại ở đây đi'.

Nghe vậy mẹ cô dâu ngừng khóc luôn. Cô dâu cũng nhanh tay véo mẹ một cái. Mẹ cô dâu tiếp tục bật khóc rồi quay sang đánh con gái: 'Đấy mày thấy chưa, người ta cũng không cần mày'. Hai mẹ con đánh đập và la mắng, gây nên ồn ào lớn.

Lúc này bạn tôi chán nản thật sự rồi. Bố cậu ấy lúc này mới bực bội nói với chú rể: 'Con ra báo với mọi người không có đám cưới nào nữa, hủy hết đi'.

Thấy nhà trai không đùa, mẹ cô dâu cuống quýt: 'Chuyện gì vậy, tôi không có ý đó. Làm sao mà không kết hôn chứ, kết hôn đi kết hôn đi'.

Sau đó đám cưới diễn ra nhưng bạn tôi không còn hạnh phúc và hào hứng như trước nữa rồi. Đến hôm nay, cậu ấy khiến bố mẹ phải nhọc lòng, làm thông gia với gia đình thế này chắc hẳn cũng buồn bã lắm rồi.

Vài ngày sau đám cưới, cô vợ liên tục yêu cầu bạn tôi điền thêm tên vào giấy chứng nhận nhà đất. Cô ta cũng quên luôn rằng cả hai chưa đăng ký kết hôn.

Bạn tôi thì bình tĩnh hơn nhiều, không vội vàng nữa và làm gì cũng bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn.

Tuy nhiên, đỉnh điểm là khi gia đình cô ấy đưa em trai đi xem nhà và mua một căn hộ có giá hơn 8 tỷ và đặt cọc trước số tiền gần 3 tỷ trước đó.

Sắp đến giờ làm lễ kết hôn thì mẹ cô dâu khóc bù lu bù loa tố khổ, câu nói

Ảnh minh họa.

Khi về nhà, người vợ khóc với bạn tôi và cho rằng bố mẹ mình đã tự ý ăn cắp tiền đó để cho em trai mua nhà. Nếu không thanh toán con số còn lại trong 3 ngày thì tiền cọc mất đi.

'Chồng ơi đó là tiền anh tặng em cho đám cưới. Đó là vốn khởi nghiệp của gia đình nhỏ chúng ta. Em thực sự ghét bố mẹ. Em biết họ đã sai, em sẽ trách mắng họ nhưng vợ chồng mình nên giải quyết vấn đề đã. Nếu anh không trả tiền thì mất luôn đặt cọc đó.

Chúng ta sống với nhau cả đời cơ mà, chẳng lẽ em không giá trị bằng số tiền ấy...', cô ấy khóc lóc thảm thiết.

Bạn tôi nghe xong cũng chẳng muốn nói gì thêm. Anh ấy về nhà bố mẹ đẻ luôn và nói thẳng rằng chẳng muốn lấy giấy chứng nhận kết hôn nữa, sẽ chia tay. Bố mẹ đẻ hoàn toàn ủng hộ con trai mình.

Ngay sau đó bạn tôi tuyên bố chia tay với cô gái. Vì họ chưa đăng ký nên trên pháp luật vẫn chưa phải vợ chồng. Khi nghe bạn tôi tuyên bố, mẹ cô dâu bắt đầu ngồi xuống khóc lóc và la hét. Cô vợ mới cũng bắt đầu khóc, liên tục làm phiền. Lúc này, cô ấy cũng chẳng còn trong sáng thuần khiết gì nữa mà 'hiện nguyên hình', chửi bới liên tục.

Gia đình bạn tôi thấy phiền phức quá, khóa cửa căn nhà này và cùng nhau đi nước ngoài du lịch. Người vợ cùng gia đình họ mất luôn khoản tiền được tặng mà cũng chẳng thu lại được lợi lộc nào".

Đọc xong nhiều người cảm thấy phẫn nộ. Nếu cô gái an phận thì có lẽ đã có cuộc sống nhẹ nhàng, đủ đầy trong nhà chồng giàu có. Tuy nhiên, cô và gia đình chỉ biết đòi hỏi, tham lam tài sản nên nhận về cái kết xứng đáng làm sao.