Tâm sự chát đắng của người thứ ba: bước vào cuộc tình với chiến thắng vẻ vang nhưng bước ra bằng nước mắt

28/11/2018 - 07:54 - Nguồn: xahoi.com.vn Yêu cầu xóa tin

Chúng tôi từng là thanh xuân của nhau nhưng đến khi ra trường, cuộc sống xô bồ khó khăn đã khiến chúng tôi xa cách. Có lẽ khi ấy, mỗi người đều mải mê lo lắng cho sự nghiệp, cho cuộc sống hơn là việc giữ lấy tình yêu thuở ban đầu. 

Anh là người tài giỏi nhưng lại không có sự hậu thuẫn của gia đình nên khởi nghiệp khó khăn hơn người khác rất nhiều. Có lẽ vì anh mất quá nhiều thời gian phấn đấu cho sự nghiệp còn tôi lại chẳng thể đợi được nên cuối cùng tôi đã quyết định rời xa anh để đến với người đàn ông khác. Nhưng rồi cuộc sống hôn nhân của tôi cũng chẳng hạnh phúc. Tôi đau đớn thừa nhận rằng, mình đã chọn nhầm chồng. 

Chồng tôi bề ngoài đẹp trai và thành đạt, sống tử tế nhưng anh lại quá gia trưởng và hà khắc với vợ. Anh lúc nào cũng làm theo ý mình, cứng nhắc đến nỗi khiến người khác vô cùng khó chịu. Sống chung được 2 năm, tôi chủ động ly hôn, giữa cả hai chẳng có gì ràng buộc nên chia tay trong êm thắm.

Không lâu sau tôi gặp lại Thông, người đàn ông mà tôi đã dành cả thời thanh xuân để yêu thương nhưng lại không thể nên duyên. Giờ đây Thông là trưởng phòng của một công ty liên kết quốc tế.

Tôi mừng vì mọi sự nỗ lực của anh đã được đền đáp xứng đáng. Tôi mừng vì chúng tôi đã gặp lại nhau. Nhưng lại vô cùng thất vọng khi biết tin anh đã có vợ và vợ anh đang mang thai 2 tháng.

Khi gặp lại nhau, nhìn ánh mắt của Thông, tôi biết chắc tình cảm anh dành cho tôi vẫn còn rất sâu đậm. Tôi cũng không muốn mất anh một lần nữa. Vậy là tôi chấp nhận ở lại bên anh dù chẳng chút danh phận. 

Ngày rảnh rỗi, anh thường chở tôi đi đây đó, ăn uống, mua sắm. Còn thời gian trong tuần anh đều dành hết cho vợ. Mới đầu tôi tự dặn lòng là không được ghen tuông vô cớ vì mình là người thứ ba. Nhưng càng về sau, sự ích kỷ đã chiếm lấy con người tôi. Mỗi lần bên anh, tôi chỉ muốn giữ anh cho riêng mình, không muốn để anh về bên người phụ nữ kia nữa.

Thời gian đó, anh thường kể với tôi là vợ mang thai nên tính khí thất thường. Anh chỉ muốn đi ra ngoài cho khuây khỏa chứ không muốn phải đối mặt với vợ. Và anh nói ở bên tôi thoải mái, tự do, làm anh nhớ đến những khoảng thời gian trong quá khứ.

Anh bảo, nghe tin tôi lấy chồng nên anh cũng muốn cưới đại một người để quên đi nỗi đau đó. Chứ anh không hề có chút tình cảm gì với chị ta. Tôi vui mừng vì ít nhất trong lòng anh, tôi vẫn có trọng lượng hơn người phụ nữ kia.

Không lâu sau, tôi chủ động nhắn tin hẹn vợ anh ra quán cà phê nói chuyện. Ngồi trước mặt tôi là người phụ nữ với gương mặt tiều tụy, bụng to vượt mặt. Tuy hơn áy náy nhưng tôi vẫn nói.

- Anh Thông nói không yêu chị, mong chị có thể tác hợp cho chúng tôi.

Từng câu từng lời tôi nói ra khiến người phụ nữ kia như sụp đổ. Gương mặt của chị tái nhợt. Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi nhưng sự ích kỷ trong lòng đã thôi thúc tôi làm chuyện này. Người phụ nữ đó không nói gì, lẳng lặng rời đi. Tôi khá ngạc nhiên vì thái độ dửng dưng của chị ấy.

Vài ngày sau, anh đến nhà tôi với vẻ mặt buồn bã kèm theo chút hậm hực. Ngồi hơn nửa tiếng anh mới mở lời.

- Em đã nói gì với cô ấy.

Tôi bình thản.

- Em nói anh không có tình cảm với chị ấy, chị ấy nên tác hợp cho chúng ta.

Anh nhìn tôi với đôi mắt hằn học.

- Em có biết sau cuộc nói chuyện đó, cô ấy đã xảy ra chuyện gì không hả? Cô ấy bị xe đụng, đứa bé trong bụng không còn nữa. Anh không ngờ em lại ích kỷ như vậy.

Nghe anh nói, tôi lặng người. Anh tiếp tục nói.

- Anh còn yêu em nhưng không có nghĩa là anh bỏ vợ. Bọn anh sống chung bấy lâu nay, không tình thì có nghĩa. Chúng ta chia tay đi, anh còn về chăm sóc cho vợ anh.

Nói xong, anh rời đi, bỏ lại tôi sững sờ. Tôi đã giành được tình cảm của anh nhưng lại rời đi trong nước mắt. Tôi bước vào cuộc tình này với chiến thắng vẻ vang nhưng rời đi trong nước mắt. Có phải tôi đã quá sai rồi không?