Tiếp cận rừng Lâm Đồng - Bình Thuận bị phá nát: Rừng... vô chủ?

Xã hội 23/04/2013 - 10:59

Huyện Bắc Bình, Bình Thuận có hơn 90.000 ha rừng với rất nhiều loại gỗ quí như lim, cẩm, trắc, hương… Do mặt rừng phía Bắc Bình có địa hình hiểm trở, trong khi phần giáp với rừng của hai huyện Di Linh và Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng (dài gần 40 cây số) thì ngược lại, nên rừng Bắc Bình chủ yếu do lâm tặc phía Đức Trọng kéo sang phá.

RỪNG BẮC BÌNH CƠ BẢN ĐÃ… SẠCH

Đến dốc Cát, con dốc nổi tiếng ở vùng núi Di Linh, X dừng xe, thôngbáo: "Từ đây đến "công trường" khai thác gỗ bên Bắc Bình của tụi nó còn chừng hơn 1 cây số nữa, cácanh nghe tiếng cưa máy không? Nhưng phải đi bộ, chứ nếu cho xe chạy xuống dốc này, lúc về là khôngthể kéo lên nổi đâu". Tôi nhìn xuống phía dưới, thấy đoạn dốc dài hun hút. H.Gà giải thích thêm:"Dốc này có tên là dốc Cát, bởi vì nó có một lớp đất bột pha cát rất dày, lại lổn nhổn đá cục. Mùakhô, bất kỳ xe gì cũng không có độ bám, xe xuống dốc cứ trôi tuồn tuột chứ không bám. Còn mùa mưa,chúng biến thành lớp bùn dày, xe cũng không thể leo nổi. Dân đi rừng sợ nhất cái dốc này!".

no imageno image
Nhan nhản những cây gỗ lâm tặc "chê" bỏ lại trong rừng.

Chúng tôi nhanh chóng đẩy chiếc xe máy giấu vào lùm cây ven đườngrồi bắt đầu cuộc hành trình. Khi chúng tôi thấy đôi chân mất dần cảm giác thì bất chợt, H.Gà giậttay tôi nói nhỏ: "Có chiếc xe cải tiến chở gỗ chết máy đang nằm dưới kìa. Anh cất máy ảnh đi, bỏmắt kính xuống, cởi đồng hồ ra…". Tôi vội vàng làm theo. Xuống đến nơi, tôi thấy chiếc xe đang nằmcheo leo giữa dốc, một sợi dây cáp to bằng ngón chân cái móc ở mũi xe, đầu còn lại cột chặt vào gốccây to phía trên để giữ cho xe khỏi tuột dốc. Dưới gầm xe, một gã đàn ông đang trải bạt nằm limdim, còn một người khác nằm trên nóc cabin xe. Trên thùng xe chất đầy gỗ đã xẻ thành hộp vuông vức.Thấy 2 thanh niên đang ngồi hút thuốc dưới gốc cây gần đầu xe, H.Gà và tôi lại bắt chuyện làm quen."Đi đâu vậy?", một trong 2 thanh niên hỏi. "Đi kiếm mớ lan rừng", H.Gà đáp. Thấy cả 2 nhìn tôi vẻdò xét, H.Gà nói: "Đây là ông anh ngoài thị trấn, kinh doanh vựa kiểng". Nghe vậy, cả 2 cùng "à".Tôi nghe H.Gà và 2 thanh niên nói chuyện mới biết số gỗ trên xe là của rừng Bắc Bình. Xe chết máygiữa dốc, họ đang đợi một chiếc xe khác vào để sang lại số gỗ này.

no image
Cỗ xe cải tiến chở đầy ắp gỗ đang vận chuyển ra khỏi rừng.

Nói về chiếc xe cải tiến, H.Gà cho biết: "Ở đây mọi người gọi nó làxe cải tiến bởi vì nó nguyên là xe Ifa, được làm lại toàn bộ với 3 hộp số, 2 cầu. Khi vào rừng, mỗibánh xe còn được quấn thêm nhiều sợi xích nữa. Xe chở được từ 8 - 10 khối gỗ và có thể "leo" mọiđịa hình. Trên nóc cabin, có một mô tơ "tời" với sợi cáp to, nó đủ sức kéo một cây gỗ nặng cả tấntừ dưới đất lên thùng xe mà không tốn một giọt mồ hôi! Trung bình "độ" lại mỗi xe như vậy cũng hếttừ 450 đến 500 triệu. Xe này không được phép lưu hành nên không xe nào có biển số. Ở vùng Ninh Loanvà Đà Loan này có khoảng 40 chiếc xe cải tiến như vậy".

Đoạn, H.Gà chỉ tay về phía quả núi ngay trước mặt nói: "Đó là rừngBắc Bình đấy. Từ đây sang đó nếu tính đường chim bay chừng 500 mét, nhưng đi bộ, phải lội suối, leodốc cũng gần 2 tiếng chứ không ít". Trên đường đi, chúng tôi thấy vô số gốc cây bị cắt, đa số làdầu rái, căm xe, đường kính có gốc tới cả mét mới bị đốn hạ, xẻ hộp ngay trong rừng. Thậm chí cónhững cây gỗ hương còn non, đường kính gốc mới 20 cm cũng bị triệt hạ không thương tiếc. Những cánhrừng chúng tôi đi qua, xơ xác, hoang tàn và hầu như đã hết sạch gỗ quý.

KIỂM LÂM Ở ĐÂU?

Gần 3 giờ chiều, chúng tôi mới đặt chân lên những cánh rừng của BắcBình, chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp. Tiếng cưa máy gầm rú bốn phía, tiếng cây rừng đổ rào rào.Những gốc cây nằm la liệt. Nhiều gốc vừa cắt xong, còn rướm "máu". Theo H.Gà, núi này có tên là SaMai, thuộc xã Phan Sơn, huyện Bắc Bình, độ cao gần 1.000 mét so với mặt nước biển. Rừng ở đây gồmcác tiểu khu 47, 48, 56, 57, do BQL rừng phòng hộ Sông Lũy quản lý. "Dù gỗ quí chẳng còn bao nhiêu,nhưng so với Di Linh thì rừng Bắc Bình vẫn khá hơn, bởi khi dân Đức Trọng lấy hết gỗ ở Di Linh mớisang bên này phá tiếp", H.Gà nói. Mỗi bước đi, chúng tôi lại thấy những gốc cây cổ thụ vừa bị cắt,nhiều cây có đường kính hơn 1 mét. Thỉnh thoảng, lại có những thân cây lớn sau khi bị đốn, xẻ thànhhộp vuông nhưng chất lượng kém, lâm tặc "chê", bỏ lại, nằm vương vãi khắp rừng.

 

Xác định hướng phát ra tiếng cưa máy và tiếng động cơ rền rĩ dướithung lũng tiếp giáp giữa rừng Di Linh và Bắc Bình, chúng tôi tiếp cận một "công trường" khai thácgỗ. Trước mắt tôi, một chiếc xe cải tiến đang đậu, nhưng tiếng mô tơ tời thì cứ gầm rú từng chặp đểkéo những khối gỗ tươi, xẻ vuông vức, từ dưới đất lên thùng xe. Khoảng 5 - 6 người đàn ông đang làmviệc tất bật và chẳng có vẻ gì là lén lút. "Mình có thể đến tận nơi xem được không?", tôi hỏi H.Gà."Không được, nguy hiểm lắm. Anh đứng đây quan sát được rồi". Mặc dù, bị những nhánh cây rừng chắntrước mặt, nhưng tôi cũng ghi lại được khung cảnh nhộn nhịp này. "Cách đây dăm năm thôi, chỉ cần đimột lúc là đến rừng. Còn bây giờ, anh thấy đấy, đi hơn 30 cây số mới vào đến rừng, mà không biết cónên gọi là rừng không nữa. Bởi vì, những cây gỗ hương, lim, căm xe, cà te cổ thụ có đường kính gốctrên dưới 1m chẳng còn thấy bóng dáng đâu", H.Gà nói.

Những ngày ở Đức Trọng, Di Linh, Bắc Bình, tận mắt thấy những đoànxe cải tiến nối đuôi nhau, ầm ầm chạy vào rừng lúc 9 - 10 giờ sáng và quay ra lúc 3 - 4 giờ sánghôm sau, trên xe lặc lè gỗ, thật khó tin là lực lượng kiểm lâm không biết (?). Thời điểm chúng tôicó mặt tại đỉnh Xanh, cách trạm kiểm lâm khoảng 200 mét, đang có một đống gỗ lim khá to, lâm tặcvừa chuyển đến. Một trùm gỗ lậu tên D ở Ninh Loan khẳng định: "Chỉ có một con đường duy nhất để vàorừng và chở gỗ ra. Tất cả đều phải qua Ninh Loan, Đà Loan. Trên những tuyến đường này có đến 3 trạmkiểm lâm, 2 trạm nằm trong rừng của Di Linh và 1 trạm của Hạt Kiểm lâm Bắc Bình nằm trên đường nhựatừ Ninh Loan đi Bắc Bình. Mà chú thấy đấy, từ 3 - 6 giờ sáng, xe cải tiến chở gỗ từ trong rừng bắtđầu ra, chạy ầm ầm qua cả mấy trạm kiểm lâm này; thậm chí khi về đến Ninh Loan còn chạy băng quatrước nhà chủ tịnh xã và trưởng công an xã mà chúng có sợ gì đâu. Nếu không "chung chi", làm sao ranổi?".

Theo chân ông D tôi đã tận mắt đến những xưởng gỗ qui mô như H.T (ĐàLoan), H.C, Tr (Ninh Loan). "Riêng xưởng H.T một ngày tiêu thụ từ 10 - 12 xe gỗ (mỗi xe từ 6 - 8khối). Xưởng này sẵn sàng đền cho tài xế 50% giá trị chiếc xe cải tiến (khoảng hơn 200 triệu) nếuxe bị công an bắt", ông D nói.

"Tình trạng khai thác lâm sản trái phép chủ yếu xảy ra trênđịa bàn xã Phan Lâm, Phan Sơn, vì nơi đây có rừng giáp ranh với các xã Ninh Loan, Tà Năng, Đà Loancủa huyện Di Linh và Đức Trọng (Lâm Đồng). Khó khăn là lực lượng bảo vệ rừng cách quá xa khu vựcrừng giáp ranh này, trong khi lâm tặc lại ở sát rừng", một cán bộ Hạt Kiểm lâm huyện Bắc Bìnhnói.