Về cúi lạy ngôi nhà xưa của mẹ

Giáo dục 25/01/2021 - 09:39

Hữu Vi sinh năm 1982 tại Nghệ An. Bài thơ “Về cúi lạy ngôi nhà xưa của mẹ” nằm trong chùm những tác phẩm viết về mái nhà xưa của anh.

Sáng hôm nay thật lạ

Một bàn tay nói bỏ tôi đi

Về cúi lạy ngôi nhà sàn của mẹ

Cúi lạy lũ gà vô ưu...

Triền non xanh dắt tôi đi mãi

Dấu chân nai xóa sạch lối về

Mai em mang lá trầu đi gọi

Gói vào giấc mộng đêm trăng

Sáng nay hoa ban thôi nở

Cuối triền xuân sắc trắng úa mòn

Cô bé bản xa gùi mây đi miết

xóa nhòa dấu chân nai

Về cúi lạy ngôi nhà xưa của mẹ

Ngôi nhà vắng gió từ lâu...

Về cúi lạy ngôi nhà xưa của mẹ - ảnh 1

Triền non xanh dắt tôi đi mãi (Ảnh trong phim: Lặng yên dưới vực sâu).

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm

Bài thơ của Hữu Vi thật hoang vắng và ngậm ngùi. Có ngọn gió theo triền xanh đi mãi bỏ quên lối về đã kín dấu chân nai. Chắc hẳn, từ lâu lắm người chẳng qua con đường ấy nữa.

Đi, tiếng gọi nào để lỡ mộng đêm trăng, để triền xuân úa mòn, để hoa kia thôi nở? Dường như, lá trầu đã mỏi mòn, bởi những đợi chờ nhòa theo dấu chân nai. Lời thơ như lá cỏ cứa vào vệt mắt một ngày trở lại. Xót buốt nhìn lên, mây trắng theo cô bé bản xa đi miết.

Bài thơ có những hình ảnh thật đẹp, nhưng buồn day dứt. Triền xanh dắt tôi đi, lối chân nai mờ khuất, cô bé bản xa gùi mây đi miết, ngôi nhà vắng gió đã lâu… như lời trách cứ âm thầm, cũng là nỗi ăn năn của ngọn gió quên mùa. Về cúi lạy ngôi nhà xưa của mẹ, bàn tay đã bỏ nhau đi, còn gì ngoài những hoang vu?