Vì sao mọi người lại hôn nhau?

Giới trẻ 06/08/2020 - 20:30

Một lý thuyết cực kỳ thuyết phục cho rằng, con người khao khát nụ hôn bởi não bộ của chúng ta luôn mong mỏi cảm giác kích thích từ những bộ phận cơ thể nhạy cảm nhất, chẳng hạn như là môi.

Các bộ phận nhạy cảm nhất của cơ thể sẽ kích thích các bộ phận lớn hơn trong não bộ khi được chạm vào. Khi bạn sử dụng đôi môi và lưỡi, những bộ phận cực kỳ nhạy cảm, não bộ sẽ phản ứng lại với chúng một cách rõ rệt, mặc dù những phần cơ thể này là không lớn. Somatosensory, hay xúc giác, một phần của não bộ, dành ra nhiều tế bào thần kinh hơn để nhận tín hiệu từ đôi môi so với những tín hiệu từ các bộ phận buồn tẻ khác, ví dụ như chân hoặc lưng.

Vì vậy, hôn sẽ kích thích nhiều tế bào thần kinh cho cả hai người tại cùng một thời điểm nhất định. Chúng ta có thể dễ dàng tìm ra bởi đó là một trải nghiệm cảm giác sâu - và cũng bởi vì chúng ta có thể chia sẻ trải nghiệm đó với một người khác.

Vì sao mọi người lại hôn nhau? - ảnh 1

Khi hôn, não của chúng ta tự động tiết ra một số loại hormone, như là Oxytocin - vốn làm chúng ta cảm thấy dễ chịu. Oxytocin cũng chịu trách nhiệm một phần cho những cảm giác thân mật, mà chúng ta luôn gọi nó là "tình yêu". Dopamine cũng là một loại hormone khác được tiết ra khi chúng ta hôn một ai đó mà mình quan tâm. Hôn cũng sẽ làm giảm số lượng Cortisol - một hormone gây căng thẳng.

Theo lẽ tự nhiên, chúng ta thèm khát những hormone này và luôn mong muốn tìm kiếm chúng ở những nơi có thể. Hôn được coi như là cách nhanh chóng để chúng được tiết ra. Do đó, chúng ta thường có động lực để duy trì điều này.

Tại nhiều nền văn hoá hiện đại, hôn môi có thể là một dấu hiệu dẫn đến "chuyện ấy". Và với vai trò đó, hôn dường như phục vụ một mục đích cực kì quan trọng.

Điển hình như trong một vài nghiên cứu, nữ giới thừa nhận rằng hôn là một phương pháp giúp họ chọn bạn tình mới. Có một nguyên nhân sinh học lý giải cho điều đó: theo một số nhà nghiên cứu nghĩ, các chất có trong nước bọt có khả năng nói với chúng ta biết được ai là một "đối tác" lý tưởng. Nước bọt có nhiều thông tin phong phú có thể phản ứng với não bộ của chúng ta trong tiềm thức khi hôn một ai đó.

Nhiều nhà khoa học khác lại nghĩ rằng việc hôn "giữa người với người" thay thế cho các pheromone tương đối nặng mùi, tương tự như những loài động vật khác tận dụng nó để tìm bạn tình cho mình. Hầu hết các loài động vật có thể phát hiện ra pheromone của nhau từ xa, vì vậy, chúng không cần phải hôn. Tuy nhiên, khứu giác của con người lại không quá tốt, thế nên, hôn là cách duy nhất để lấy được thông tin hiệu quả mà chúng ta cần.

Một giả thuyết khác lại cho rằng nụ hôn hiện đại "tiến hóa" từ thói quen cho trẻ sơ sinh ăn bằng miệng, hoặc truyền thức ăn đã được nhai sang. Theo thời gian, sự tiếp xúc bằng miệng này đã phát triển từ một phương pháp thiết thực để bón cho trẻ sơ sinh chưa mọc răng ăn, sang một cách ý nghĩa nhằm thể hiện tình cảm của bạn đến người bạn quan tâm.

Mặc dù tất cả những giả thuyết về nụ hôn thật sự thú vị, thế nhưng, có một sự thật là: không phải tất cả mọi người đều thực sự hôn. Thực tế, một số nghiên cứu chứng minh rằng chưa đến một nửa số nền văn hoá có một nụ hôn thật sự lãng mạn. Vì vậy, có 2 hướng để chúng ta suy nghĩ: hoặc là mỗi chúng ta đều là người hôn tự nhiên và một số nền văn hoá đã kìm nén sự ham muốn này; hoặc là chúng ta không phải như vậy và nhiều nền văn hoá đã phát triển nụ hôn theo một cách nào đó.