Vợ Việt kiều đòi hỏi nhiều

Tình yêu 09/05/2021 - 19:48

Tôi kết hôn gần hai năm. Vợ là Việt kiều, về nước làm ăn được 7 năm vì có công ty hứa hẹn nhiều. Tốt nghiệp xong em về nước làm việc luôn.

Vợ tôi dễ nhìn và giỏi trong công việc , có điều tôi thấy vợ khá vô cảm, không biết quan tâm gia đình và người thân. Khi yêu tôi không để tâm vấn đề này nhiều, nghĩ lập gia đình rồi em sẽ thay đổi, thế mà kết hôn rồi em vẫn vậy. Em cũng không thích ở gần nhà chồng, lại đòi hỏi thái quá ở tôi, muốn tôi phải biết nấu ăn ngon, giỏi công việc mình làm, rồi phải mua nhà ra riêng chứ em sẽ không về ở nhà tôi. Tôi từng góp ý em nên về ở chung, nhà hiện tại (nhà của gia đình em) cho thuê để kiếm thêm thu nhập, em không chịu.

Vợ Việt kiều đòi hỏi nhiều - ảnh 1

Ảnh minh họa

Em từng nói: “Tự nhiên đang có nhà riêng, kinh tế ổn định lại đâm đầu vào nơi chật chội làm gì, rồi phải hầu hạ người khác, em không ham. Ba mẹ có chân tay thì tự làm, luật đâu ra phụ nữ phải xuống bếp rồi con dâu phải lo việc nhà? Bộ con dâu sức khoẻ hơn con trai sao , con trai tàn tật hay gì mà việc nào cũng phải đến tay con dâu? Có giỗ thì chi tiền ra thuê người làm, vừa sạch sẽ, nhanh gọn mà giá cũng chẳng đắt. Cách văn minh thì không theo, cứ theo cái nề nếp, hủ tục đi xuống”. Em tự phát ngôn như thể từng bị nhà tôi ép khổ, thực tế gia đình tôi chưa ép em việc gì cả. Nhà tôi đất rộng, phòng nhiều, không phải kiểu chật chội một đống người ở chung phòng. Chúng tôi đang ở riêng, sống tại nhà em theo ý em, hàng tháng tôi đóng tiền cho em như đi thuê trọ dù chúng tôi là vợ chồng.

Sau lễ cưới, dự định tuần trăng mật bị hoãn, phải rút ngắn lại một tuần vì có chút chuyện, em đã tỏ ra khó chịu. Vợ chồng tôi sống cùng bố mẹ được ba ngày mà em than vãn liên hồi, kêu mau sắp đồ quay lại thành phố. Chúng tôi cũng hay xích mích nhỏ, nhiều khi em giận quá mất khôn rồi mắng tôi, bảo tôi kém cỏi, cổ hủ dù tôi chưa áp đặt em chuyện gì. Em còn nói nếu tôi không thay đổi, sau một năm vẫn chưa thể cùng em mua nhà chung thì tôi nên nghe mẹ về sống với bà.

Chị thứ tôi có nhu cầu cho cháu út đi du học, nhờ tôi hỏi qua em xem như nào. Em bảo: “Nhà chị anh có điều kiện để chi trả 100% không, học lực con họ thì thế nào, có khả năng theo được với các bạn không? Tính cách có biết tự giác không, không biết tự giác hay tự lập thì chẳng sống ở đâu được. Cái gì cũng phải tìm hiểu kỹ, đừng thấy người ngoài làm thì mình cũng làm theo, tuỳ ví tiền mà sống. Cứ thích bằng nọ bằng kia, sĩ diện bên ngoài, coi trọng hình thức rồi có bữa ra đường ăn xin. Sống thực tế vào, phải giỏi và có điều kiện thì mới nên du học; không phải cứ du học là về được làm ông nọ bà kia. Đầy người cứ adua du học mà trình độ có hạn, thi mãi không lên được lớp, cuối cùng về với cái bằng dang dở kia kìa”. Vợ tôi còn bảo sẽ không giúp gì chị, muốn gia đình em giúp thì hỏi han, trả tiền đàng hoàng, đừng có hỏi từ người này nhờ sang người kia. Em nghĩ chị tôi có vẻ chỉ muốn nhờ, không muốn trả.

Tính cách vợ tôi như vậy đó, quá đòi hỏi trong khi chưa bao giờ tận tâm hay là tròn bổn phận. Tư duy của em nhiều khi làm tôi rất đau đầu, nên làm gì để vợ bớt có tự cao và sống thực tế hơn?

Biết công dụng của "cầu trượt" tôi mua về, vợ khóc nấc lên bảo tôi chỉ biết đòi hỏi

Suốt quãng đường về nhà, tôi lâng lâng khi nghĩ đến vợ. Vậy mà cô ấy lại không thích món quà ấy, còn bảo nó quá thô thiển.

Vợ chồng tôi cưới nhau 5 năm rồi. Vợ tôi là mẫu người phụ nữ truyền thống. Trước khi cưới nhau, tôi cho rằng đó là một đức tính tốt. Phụ nữ như vậy thì chẳng bao giờ sợ ngoại tình ở bên ngoài.

Thế nhưng thức khuya mới biết đêm dài. Vợ tôi gần như thụ động trong tất cả mọi chuyện, bao gồm cả chuyện chăn gối. Mỗi lần tôi góp ý, cô ấy lại cảm thấy ngượng ngùng và nói bản chất con người đã như vậy. Cô ấy cho rằng đã là phụ nữ thì phải nhu mì khép nép, không thể phóng khoáng giống đàn ông.

Có một điều vợ tôi không biết. Dù cô ấy vun vén cho gia đình bao nhiêu thì gia vị của hôn nhân vẫn nằm ở sau cánh cửa phòng ngủ. Hôm vừa rồi tôi có ngồi nói chuyện với bạn, thấy cậu ta khoe cuộc sống hạnh phúc, tôi cũng giãi bày tâm sự vấn đề gia đình mình.

Vợ Việt kiều đòi hỏi nhiều - ảnh 2

Biết công dụng của chiếc "cầu trượt", vợ khóc nấc, nói tôi chỉ biết đòi hỏi. (Ảnh minh họa)

Thế rồi bạn tôi bắt đầu hiến kế. Cậu ta bảo cứ mua một chiếc ghế tình yêu về tặng vợ, hai vợ chồng đổi gió, kiểu gì cô ấy cũng sẽ thích nghi. Bạn tôi đã làm thử và hiệu quả. Thế là chiều qua ở công ty, tôi gọi đặt hàng rồi bảo người ta gửi đến nhà.

Trước đó, tôi đã nhắn tin cho vợ. Dù không nói rõ về công dụng của món quà, tôi vẫn dặn cô ấy đặt trong phòng ngủ vợ chồng. Vậy mà tối về, tôi hốt hoảng khi thấy chiếc ghế đặt chình ình ở phòng khách. Hai đứa con tôi tưởng đó là cầu trượt nên đứa lớn trèo lên thì đứa nhỏ lại tụt xuống. Lúc đó vì có mẹ vợ nên tôi rất ngại và không dám nói gì. Mãi đến đêm, tôi mới bảo đó là ghế tình yêu, vì muốn vợ chồng thay đổi không khí nên mới mua tặng vợ.

Biết công dụng của chiếc "cầu trượt", vợ khóc nấc, nói tôi chỉ biết đòi hỏi. Bình thường cô ấy chăm lo nhà cửa, không bao giờ để hai bên nội ngoại phàn nàn. Còn tôi vì chuyện giường chiếu mà suốt ngày yêu cầu cô ấy phải thế này thế nọ khiến cô ấy cảm thấy rất áp lực. Nghe vợ nói vậy, tự nhiên tôi cảm thấy bất lực. Vợ chồng ở với nhau quan trọng là thấu hiểu và hòa hợp. Bây giờ vợ tôi cứ bảo thủ như thế, tôi nên làm gì để cô ấy chịu thay đổi cách suy nghĩ đây?

([email protected])

Biết con trai có bồ, mẹ chồng 'đại diện' đến gặp kẻ thứ 3, nhưng người hộ tống đi đánh ghen lại là nhân vật 'cao tay' không tưởng Cô ta khóc: "Cháu xin bác với chị để cháu được yêu anh Nam, cháu chấp nhận làm vợ 2 và không sinh con hay đòi hỏi bất cứ trách nhiệm gì từ anh ấy. Cháu yêu anh Nam thật lòng". Linh vừa cười vừa nhớ lại chuyện...

Chia sẻ